Một hành động nhỏ đã khơi dậy biết bao nghiên cứu sâu rộng của các học giả y khoa.
“Cậu cả Cô làm động tác này, chắc chắn phải có ý nghĩa sâu xa!”
——Dù sao, đó cũng là cậu cả Cô mà!
Có lẽ đây là dấu hiệu cho thấy anh sắp tỉnh lại sau ba năm hôn mê?
Hoặc có lẽ anh đã có ý thức tỉnh táo và đang dùng cách không bị gò bó để tuyên bố thái độ của mình với thế giới?
Dù thế nào đi chăng nữa thì đây cũng là một sự kiện vô cùng trọng đại!
Tối hôm đó, các chuyên gia và học giả thậm chí đã bắt đầu viết luận văn về cách thể hiện ý thức sau khi người thực vật hồi tỉnh.
Ninh Ý: “Ha ha ^_^.”
Chỉ một ngón tay giữa mà làm lay chuyển cả thế giới.
Ông Cô và Tống Lam không công khai tin tức về Cô Thành, nhưng trong nội bộ nhà họ Cô thì đã râm ran rằng “Cô Thành đã cử động!”
Những người luôn tin chắc “Cô Thành nhất định sẽ tỉnh lại” như Cô Nhạc vui mừng đến mức xém khua chiêng gõ trống. Ngược lại, những phần tử cơ hội trong tập đoàn như Cô Chí Tùng đang bất an lo sợ.
Ban đầu, Cô Chí Tùng nghĩ rằng Cô Thành đã nằm bất động suốt ba năm thì sẽ không thể tỉnh lại. Chỉ cần ông Cô qua đời, vị trí sẽ thuộc về ông ta. Nhưng ai ngờ, Cô Thành lại đang hồi tỉnh?
Cô Chí Tùng chỉ còn cách đẩy nhanh dự án hợp tác với nhà họ Đinh, hy vọng có thể giành được nhiều quyền lực hơn trước khi Cô Thành tỉnh lại!
Nhà họ Đinh xem Đinh Tư Nguyệt như viên ngọc quý, đến mức chẳng màng hái sao hái trăng trên trời cho cô ta – ông ta càng phải tiếp tục lấy lòng cô ta.
Nhận được tin báo từ Cô Chí Tùng rằng “Cô Thành đã cử động”, Đinh Tư Nguyệt vô cùng xúc động và ấm lòng!
——Cậu cả Cô nhất định đang nỗ lực rất nhiều vì cô ta!
Còn người phụ nữ ác độc Ninh Ý chắc chắn đang run rẩy sợ hãi vì những tội ác mà cô đã gây ra.
“Không sao đâu, cậu Cô! Đợi đến ngày anh tỉnh lại, anh sẽ thấy em – ánh sáng rực rỡ nhất của anh!”
Đinh Tư Nguyệt lướt qua danh sách người theo dõi mới trên tài khoản CM của mình rồi nói với Cô Chí Tùng: “Cảm ơn chú Cô, cháu nhất định sẽ giúp chú nói với anh trai cháu~ Nhưng nếu chú muốn cảm ơn cháu, có thể mua giúp cháu một bài quảng cáo nổi bật trên mạng xã hội được không?”
Ngày nay, hễ có xu hướng mới hoặc gió thổi chiều mới là phải nhanh chóng nắm bắt cơ hội. Giới tiểu thư danh giá bây giờ đều đang đổ xô vào mạng xã hội này, có ai lại không muốn được người người yêu mến? Trước đây, họ so sánh nhau bằng những món quà như xe cộ, căn hộ cao cấp, hay đồ da hiếm. Nhưng giờ đây, họ có thêm một tiêu chí mới: số lượng người theo dõi!
Tất nhiên, Đinh Tư Nguyệt phải là người dẫn đầu trong cuộc cạnh tranh này!
Cô Chí Tùng không thể từ chối yêu cầu của cô ta. Nếu bỏ ra vài trăm nghìn mà có thể thúc đẩy hợp tác với nhà họ Đinh thì cũng đáng.
Vấn đề là——đây rốt cuộc là phần mềm quái quỷ gì?
Ông ta vừa đổ tiền vào vừa cảm thấy bất mãn, ai mà biết được số tiền này sẽ vào túi ai?!
Trong khi đó, Ninh Ý lại đang vui vẻ nằm không kiếm tiền.
Luôn luôn đi trước trong làn sóng công nghệ. Phát triển một nền tảng lớn rồi chỉ việc nằm đó mà thu lợi nhuận.
Những đối tác của cô cũng rất hài lòng. Dù sự nghiệp hiện tại chỉ mới bắt đầu nhưng số lượng người dùng đang tăng lên nhanh chóng! Tương lai chắc chắn sẽ thu hút được các lão đại đầu tư!
Điều này càng khiến Ninh Ý thêm tự tin, dù sao thì cô cũng có Cô Thành làm chỗ dựa. Hí hí hí~
Đám lập trình viên cao hứng, quyết định tổ chức một buổi team building. Sau khi tranh luận, họ để Triệu Duy Ninh đứng ra mời Ninh Ý.
Triệu Duy Ninh ngại ngùng nhắn tin: [Chị Ý, mấy anh em tụi em muốn mời chị đi ăn.]
Kèm theo đó là địa chỉ một nhà hàng, Ninh Ý nhìn qua thấy đó là một hội quán tư nhân dành cho thành viên, thực đơn thay đổi theo mùa, không ăn đúng là uổng cả đời.
Thế là cô không nỡ từ chối, vui vẻ hẹn thời gian với Triệu Duy Ninh.
Vừa trả lời tin nhắn xong thì lại nhận được tin nhắn từ Đinh Tư Nguyệt:
[Em gái, dạo này trông em rảnh rỗi quá nhỉ? Có muốn lên CM chơi không~]
[Em có thể khoe chiếc vòng cổ đá mắt mèo mà lần trước em đeo trong buổi tiệc chào đón đó nha.]
Gần đây Đinh Tư Nguyệt rất vui vẻ —— lần trước buổi tiệc chào đón không giúp cô ta trở thành tiểu thư danh giá nổi bật nhất nhưng giờ lại xuất hiện một nền tảng mạng xã hội như được thiết kế riêng cho cô ta! Quả nhiên, cô ta đã được cưng thì đến cả trời cũng cưng cô ta ~
Ninh Ý: [Ừm, thôi đi.]
Trên chính nền tảng của mình, làm vậy ngại lắm.
Đinh Tư Nguyệt thầm nghĩ: “Hừ, chắc Ninh Ý chẳng tiếp cận được mấy thông tin mới mẻ như thế này! Không dám khoe, có khi do vòng cổ là đồ mượn!”
Rõ ràng cô cũng biết mình chẳng có gì để khoe cả. Đợi đến khi cậu cả Cô tỉnh lại thì sẽ bị đuổi cổ khỏi nhà họ Cô, đến cả cơ hội bước chân vào giới này cũng không có.
[Ôi trời, Tiểu Ý à, em cũng nên thể hiện bản thân nhiều hơn đi.]
[Cuối tuần này bọn chị có hoạt động ở câu lạc bộ cưỡi ngựa, em nhất định phải tới nhé~]
Ninh Ý thầm nghĩ, câu lạc bộ cưỡi ngựa cũng được đấy —— nơi tụ họp của các tiểu thư và công tử, chắc chắn sẽ được đăng lên mạng xã hội để khoe khoang, motto motto (nữa đi nào).
Thế là cô đáp lại đầy khích lệ: [Wow]
Đinh Tư Nguyệt tắt điện thoại, ánh mắt hiện lên vẻ đắc ý: “Ghen tị chưa?”
Lần trước, màn trình diễn ba thứ tiếng của Ninh Ý có lẽ là nhờ huấn luyện cấp tốc và có chuẩn bị trước, nhưng cưỡi ngựa thì không phải thứ có thể học nhanh được! Chưa kể, Ninh Ý cũng chẳng có điều kiện để học. Cô mà đến, chắc chắn sẽ bẽ mặt.
Hơn nữa, nguyên nhân dẫn đến việc tổ sự kiện ở câu lạc bộ cưỡi ngựa lần này khá sâu xa ——
Đinh Tư Nguyệt đã gieo vào lòng cậu Cô một hạt mầm ấm áp và đang chờ nó nảy mầm. Còn trong buổi hoạt động lần này, cô ta sẽ gặp được nam diễn viên nổi tiếng nhất hiện nay và sẽ trở thành cô gái được anh ta nâng niu trong bàn tay!
Nghĩ đến người đàn ông bá đạo và đẹp trai ấy… tim Đinh Tư Nguyệt đập rộn ràng.
Ninh Ý cũng đang háo hức chuẩn bị ra ngoài ăn uống.
Nghĩ lại, từ khi đến đây cô vẫn chưa được ăn ở ngoài lần nào! Dù đầu bếp nhà họ Cô đã rất xuất sắc nhưng đồ ăn ngon thì chẳng bao giờ là đủ cả.
Gần đây Cô Thành đang phối hợp với bác sĩ để thực hiện các kiểm tra sức khỏe và luyện tập kiểm soát tay chân. Nhưng hôm nay anh mới phát hiện đã qua giờ ăn thường ngày rất lâu mà Ninh Ý vẫn chưa đổi cơ thể với anh để “nằm dài”.
Có vẻ hơi bất thường.
“A Ý, chưa ăn cơm à?” Anh nhàn nhạt hỏi.
Bước chân háo hức của Ninh Ý khựng lại. Cô không tiện nói rằng mình chuẩn bị đi ăn với một nhóm “anh em” nên chỉ đáp đơn giản: “Ông xã~ Em đang chuẩn bị đi ăn đây mà~”
“Ồ?” Giọng Cô Thành vẫn lạnh nhạt: “A Ý quên mất hôm nay phải tụng kinh cho tôi à?”
”?” Ninh Ý mỉm cười rất thâm tình: “Ha ha!”
Phắn nha!
Tống Lam nghe tin cô muốn ra ngoài chơi thì vội bảo rằng Tiểu Ý gần đây chăm sóc Cô Thành vất vả, vẫn nên ra ngoài thư giãn. Bà còn chu đáo gọi tài xế nhà họ Cô đưa cô đến cửa hội quán.
Ninh Ý cảm động vô cùng.
Mẹ chồng đúng là tốt hơn chồng nhiều lắm luôn ấy!
Cậu ba Triệu đã đặt phòng riêng trước, sau khi Ninh Ý đến thì được nhân viên phục vụ ở cửa dẫn đường.
Cánh cửa phòng vừa mở ra, tiếng náo nhiệt tựa như tiếng khỉ hú từ hai bờ sông đập vào màng nhĩ ——
“Ô ô! Chị đại tới rồi!”
"Chị đại, cho em lạy một cái!”
“Trời ơi, chị còn đẹp hơn cả trong ảnh!”
Ninh Ý cười hiền rồi vẫy tay, đúng là đàn ông có mắt nói chuyện khôn khéo hơn hẳn!
Trong phòng là một nhóm lập trình viên đang khởi nghiệp cùng nhau nên vô vàn chuyện để kể, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.
Ngoài Ninh Ý còn có một cô gái khác. Từ lúc Ninh Ý ngồi xuống, cô gái đó cứ chăm chú nhìn cô.
Khi Ninh Ý quay sang nhìn lại thì cô gái ấy che miệng thì thầm: “Nhan sắc này của chị đủ để đè bẹp 99,9% hot girl trên mạng. Thật đấy, em từng gặp rất nhiều người ngoài đời rồi nhưng không ai đọ được với chị.”
Ninh Ý: “Hả?”
Qua màn tự giới thiệu, cô gái này là Triệu Mạt Sơ, chị hai của Triệu Duy Ninh và là một hot mạng. Gần đây cô ấy đã ngửi được xu hướng mới và chuyển sang CM, trở thành người đào chuyện hàng đầu của nền tảng này.
Ninh Ý bắt tay thân thiện: Thất lễ rồi, hóa ra là đồng minh!
Triệu Mạt Sơ vốn là người chuyên hóng hớt tin tức, từ thuở bé đã quen nghe những câu chuyện bí mật của các gia đình hào môn. CM nhắm đến giới tiểu thư, danh gia vọng tộc nên ngay từ khi nền tảng ra mắt là cô ấy đã biết thời kỳ hoàng kim của mình đã đến.
Các loại drama, tin thật giả lẫn lộn, mỗi ngày cứ đăng một chuyện, chỉ trong vài ngày đã thu hút được mười vạn người theo dõi. Tốc độ này còn nhanh hơn cả Đinh Tư Nguyệt bỏ tiền mua fan.
Ninh Ý không ngờ trong câu chuyện tổng tài sủng văn này lại có một cô tiểu thư thú vị đến vậy. Vừa ăn uống, vừa hào hứng nghe chuyện drama.
Xuất phát từ góc độ phân tích xu hướng người dùng, cô hỏi một cách khiêm tốn: “Người dùng thường thích xem chuyện của ai nhất?”
“Cậu Cô chứ còn ai nữa! Cái này còn phải hỏi sao?” Triệu Mạt Sơ đáp.
Ninh Ý ngẫm nghĩ: “Cũng đúng, cũng đúng.”
Triệu Mạt Sơ tiếp lời: “Cậu Cô hoàn toàn khác biệt với bất kỳ ai trong giới. Trước khi gặp chuyện là anh ấy đã rất nổi rồi! Năm đó, anh ấy được bình chọn là một trong 100 người đàn ông quyến rũ nhất châu Á khiến cả cõi mạng phát cuồng. Không ai ngờ đời thực lại có một tổng tài trăm tỷ vừa cao, vừa đẹp trai, không hói, không bóng nhẫy thế này!”
Ninh Ý: “Chà!” Cô nàng này được đấy.
Triệu Mạt Sơ nói với dáng vẻ của người từng trải: “Ba năm nay cậu cả Cô không xuất hiện nhưng vẫn luôn có người nhắc đến anh ấy. Chỉ cần ám chỉ hoặc nhắc tên anh ấy thôi cũng đủ kéo tương tác rồi.”
Ninh Ý chớp mắt: Được lắm. Tương tác sống đây rồi.
Trong đầu, cô bỗng gọi: “Ông xã, em yêu anh lắm!”
Cô Thành vẫn đang tập trung điều khiển ý niệm cơ thể. Nghe vậy, bèn nhẩm nhẩm thời gian rồi hỏi: “Em ăn xong rồi à?”
Ninh Ý: “À, cái đó, vẫn chưa.”
“Ồ?” Giọng Cô Thành lạnh hơn: “A Ý, đổi cho tôi đi. Tôi đói.”
Ninh Ý ngẩng lên thì thấy cả phòng toàn những anh chàng trẻ tuổi, đẹp trai. Cô vừa nhìn họ, họ nhìn lại cô, ánh mắt lấp lánh, ngại ngùng.
Ninh Ý: ”… A ba a ba.”
Cô Thành: “Hửm?”
“…”
Ninh Ý thoáng chột dạ, nhưng nghĩ chỉ là ăn một bữa cơm thôi, anh quản được chắc? Thế là cô bắt đầu giả điếc, tiếp tục ăn uống hăng say. ( truyện trên app T Y T )
Cô Thành: “Hừ.”
Cuối cùng, bữa ăn này kết thúc trong không khí vui vẻ, mọi người kết nghĩa huynh đệ, cùng nhau bàn về tương lai.
Trước khi đi, Ninh Ý nhớ ra bèn hỏi Triệu Mạt Sơ: “À đúng rồi, cuối tuần cô có tới câu lạc bộ cưỡi ngựa không?”
Triệu Mạt Sơ cũng nhận được lời mời: “Đi chứ, cô tiểu thư nhà họ Đinh —— à, chính là chị gái giả của chị, chắc chắn lại bày trò. Những dịp thế này, nhiều chuyện để hóng lắm.”
Ninh Ý thầm nghĩ rất có lý.
Cô đột nhiên nhớ ra, hình như trong nguyên tác, nữ chính và nam chính cũng quen nhau ở đây!
Ảnh đế - Cây hái ra tiền!
Trên đường về nhà, Ninh Ý xoa xoa chiếc bụng căng tròn và bắt đầu buồn ngủ.
Cô ngáp một cái rồi chu đáo nói: “Ông xã, anh qua đây nghỉ ngơi chút đi, để em qua thay anh tập luyện!”
Sau đó, hai người đổi cơ thể. Ninh Ý vừa đổi xong lại nằm dài hưởng thụ.
Ăn no rồi thì phải nằm thôi! Đời người ấy mà!
Cô Thành xoa xoa cái bụng tròn ủm của cô, nhìn cảnh vật chạy lùi qua cửa sổ xe rồi chắc nịch: “Cô chạy đi ăn vụng à.”
Ninh Ý tỉnh ngay lập tức, theo phản xạ lại đổi cơ thể về.
Lén ăn gì? Ăn gì mà lén!
Dù câu chữ mang nghĩa đen, nhưng nghe thế nào cũng thấy không ổn!
Không biết ăn nói gì cả!
Ninh Ý ôm bụng trở về trang viên rồi đi thẳng đến khu nhà khác.
Vừa đến cửa phòng bệnh của Cô Thành là đã gặp Tống Lam.
Vì tình trạng gần đây của Cô Thành nên mấy nay Tống Lam không ngủ ngon giấc mà cũng không chăm sóc được cho Ninh Ý.
Lúc này, bà nhớ lại lời Ninh Ý từng nói muốn chăm sóc Cô Thành thì cảm động không thôi: “Tiểu Ý, con định đi tụng kinh cho A Thành phải không?”
Ninh Ý: “À cái đó, con ——”
Tống Lam nhìn cô xúc động, mắt ướt.
Dù không chắc có tác dụng hay không nhưng đó là tấm lòng của đứa nhỏ, sao bà nỡ dội nước lạnh? Hơn nữa, biết đâu Ninh Ý là phúc tinh của gia đình họ?
Ninh Ý nhìn đôi mắt thâm quầng của Tống Lam và vài sợi tóc hơi rối hơn bình thường.
Im lặng một lúc, cô nhẫn nhịn gật đầu: "… Đúng ạ.”
Một lúc sau.
Tống Lam đứng tựa vào cửa một cách thân mật, nhìn Ninh Ý đang ngồi ở đầu giường Cô Thành, tay cầm một cuốn sách.
Thật là một cảnh tượng ấm áp biết bao!
Bên tai Ninh Ý là giọng nói trầm ấm có phần bỡn cợt của Cô Thành.
“A Ý thật sự muốn tụng kinh cho tôi sao?”
Ninh Ý hừ hai tiếng.
Cô Thành cười khẽ, đầy ác ý: “Nếu A Ý dùng liệu pháp tình cảm, mỗi ngày kiên trì bốn lần là đảm bảo sẽ hiệu quả.”
Ninh Ý: Hừ hừ, thế thì chắc tụng kinh cho anh sống lại luôn quá!
Ninh Ý hít sâu một hơi và chân thành nói: “Ông xã, nếu đã là liệu pháp tình cảm thì để đạt hiệu quả tốt hơn với cơ thể anh, em quyết định bắt đầu từ thứ mình quen thuộc nhất! Như thế sẽ có tình cảm hơn!”
Cô Thành: “Ồ?”
Ninh Ý thành khẩn nói: “Nên em sẽ tụng cho anh kinh... ẩm thực!”
— Tên thường gọi, 'đọc tên món ăn'.
Cô Thành: “?”
Ninh Ý bắt đầu tụng:
“Dê hấp, đuôi hươu hấp, vịt hoa nướng...”
Cô Thành dần im lặng: “...?”
Ninh Ý đọc với cảm xúc dạt dào, sâu nặng như biển:
“Nấm truffle đen, cua hoa điêu, cá quế tùng thử, đồ ngu to, bánh sen nhân nhuyễn, bánh hoàng kim...”
Cô Thành: “... Tôi nghe thấy rồi.”