Ninh Ý tụng kinh với vẻ xúc động cảm hóa lòng người.
Cô Thành nghe xong mà câm nín.
Ninh Ý chống tay lên đầu giường, tà mị hỏi: “Có muốn nữa không, ông xã?”
Cô Thành: “...”
Cô Thành: “Thôi bỏ đi.”
Ninh Ý: “Luôn sẵn sàng phục vụ anh nha!”
Chó ngậm hoa hồng.jpg
Cô Thành im lặng hồi lâu rồi tức đến độ bật cười.
Tống Lam ở xa không nghe được cuộc đối thoại trong đầu họ mà chỉ thấy bóng Ninh Ý bên giường.
— Một cảnh tượng cảm động!
Bà về kể lại với ông Cô, cả hai người đều cảm động không thôi.
Ông Cô trước đây làm giàu nhờ bất động sản, sau khi Cô Thành thăng chức tổng giám đốc tập đoàn thì lui về phía sau và chỉ thỉnh thoảng quan tâm tới công ty. Ông là một lão đại gia với mấy chục căn nhà.
Cô nhóc Ninh Ý này đúng là không tồi, giờ A Thành cũng có hy vọng tỉnh lại.
Nếu sau này vượt qua được thử thách của ông thì thứ người khác có, Ninh Ý chắc chắn cũng sẽ có.
Vì hoạt động câu lạc bộ cưỡi ngựa cuối tuần nên cả giới hào môn đều đang tất bật chuẩn bị.
Ninh Ý cũng khá hào hứng.
Triệu Mạt Sơ gửi cho cô nhiều bộ trang phục cưỡi ngựa, bộ nào cũng rất gọn gàng và đẹp nhức nách, sau đó mới nhớ hỏi cô: [Chị từng cưỡi ngựa chưa?]
Ninh Ý: [Chưa.]
Ninh Ý xoa cằm ra vẻ suy tư — cô từng cưỡi zombie.
Cảm giác chắc không dễ cưỡi hơn ngựa đâu nhỉ?
Triệu Mạt Sơ im lặng một lúc rồi gửi cho cô một loạt video hướng dẫn: [Mà cũng đừng lo, vì trang trại này siêu xịn, đạt tiêu chuẩn tổ chức sự kiện lớn. Huấn luyện viên đều là những anh chàng đẹp trai, dịu dàng và kiên nhẫn, mà ngựa cũng không phải loại hoang dã khó kiểm soát.]
Trang phục cưỡi ngựa rất quan trọng, nhưng vẻ đẹp của mỹ nhân không chỉ là bên ngoài, mà còn phải đảm bảo an toàn.
Ninh Ý rất cảm kích: [Cảm ơn nha!]
Triệu Mạt Sơ: [Không có gì, em thích nhất việc áp đảo sắc đẹp người khác mà!]
Triệu Mạt Sơ: [Mai chị cứ hóng xem, chắc chắn toàn là tranh đua sắc đẹp thôi haha [hoa tim][hoa tim]]
Ninh Ý gãi đầu: Có gì mà phấn khích dữ vậy.
Việc mua trang phục cưỡi ngựa có thể tạm gác lại.
Cô gõ máy tính và sửa một số lỗi theo phản hồi từ người dùng, rồi đi đến phòng bệnh thăm ông chồng chết.
Nhà họ Cô dùng tiền kéo cả đội ngũ chuyên gia ở lại, giờ họ đang làm liệu pháp kích thích ý thức và phục hồi cơ thể cơ bản.
Tất nhiên, chỉ mình Ninh Ý biết, bản thân Cô Thành vẫn luôn rất tỉnh táo.
Việc anh có thể tỉnh lại hay không chỉ là vấn đề thời gian và tùy thuộc vào sự phát triển của cốt truyện.
Cô Thành điều khiển ý thức, từ từ cảm nhận sức mạnh và năm giác quan đang dần khôi phục.
Dù chưa rõ ràng, nhưng sau ba năm quen với bóng tối tuyệt đối, những thay đổi nhỏ nhất anh cũng cảm nhận được.
Ngày anh trở lại…Chắc không còn xa.
Ninh Ý không biết Cô Thành nghĩ gì mà chỉ ngồi cạnh trò chuyện: “Ông xã, mai em đi cưỡi ngựa nha~”
Cô Thành điềm nhiên, giọng ung dung: “Là ở ngoại ô phía Tây sao?”
Ninh Ý: “Oa, ông xã từng đi à?”
“Ừ.” Cô Thành nói: “Cưỡi con số 03. Chắc hợp với cô.”
“Wow ông xã, đó là ngựa của anh à?”
Không hổ là tổng tài bá đạo, không chỉ có một kho siêu xe mà búng tay một cái còn lôi ra được một con ngựa! Hình như giờ một con ngựa cũng đắt ngang với một chiếc xe, người giàu đúng là giàu thật mà!
“Ừ.” Giọng Cô Thành không chút gợn sóng: “Cái trang trại đó là của tôi.”
Ninh Ý: ?
Đáng ghét, lại bị anh khoe mẽ rồi!
Ninh Ý dùng giọng sùng bái để trêu anh: “Ông xã, thế kỹ năng cưỡi ngựa của anh thế nào ~? Ba năm rồi anh chưa xuống đất, thế có cưỡi được không đó?”
Cô đã nghĩ xong, nếu cưỡi ngựa vui và dễ làm quen thì cô sẽ tự chơi. Nếu không dễ cưỡi bằng zombie thì cô sẽ bắt Cô Thành thay cô chịu khổ. Hehehe.
Sau đó cô chợt nghe Cô Thành nói: “Tàm tạm, trước đây từng đoạt giải quán quân tỉnh.”
Ninh Ý: Không nghe nổi nữa!
Báo cáo, ở đây có vua chém gió! Mau lôi anh ta đi!!
…
Buổi trưa, đầu bếp nhà họ Cô làm một bàn đầy món Tứ Xuyên. Thịt bò nấu nước cay vừa mềm vừa cay vừa dai, xương bò sốt đậu phụ thơm lừng mùi cay nồng.
Ngon đến mức Ninh Ý suýt ngất.
Thật tiếc là nhà họ Cô lại có rất ít người biết tận hưởng bữa ăn như cô, còn như Cô Chí Tùng thì mấy ngày nay cứ bận rộn chạy đôn chạy đáo. Ai sáng suốt đều nhìn ra ông ta rất e ngại việc Cô Thành tỉnh lại nên đang kéo gần mối quan hệ với nhà họ Đinh. Còn bỏ tiền để đưa Đinh Tư Nguyệt lên hot search của CM, Ninh Ý cảm thấy vô cùng "biết ơn".
Sau bữa trưa mỹ mãn, Ninh Ý cầm mấy bức ảnh về trang phục cưỡi ngựa mà Triệu Mạt Sơ gửi cho và phân vân giữa việc ngủ trưa hoặc đi mua đồ. Cô không chút do dự mà chọn nằm nghỉ.
“Chồng à, mấy hôm nay anh nằm tập luyện chắc cũng mệt rồi đúng không? Hay là anh đi dạo chút nhé, tiện thể mua cho em bộ đồ này đi:” Ninh Ý bắt đầu giả giọng nũng nịu, chụt chụt, yêu anh yêu anh.”
Dù sao cũng có ảnh mẫu sẵn, có là trực nam đến mấy cũng chỉ cần nhìn rồi mua theo, không khó chút nào.
Cô Thành lạnh lùng đáp: “Dùng thẻ của A Ý à?”
Ninh Ý suýt chút quên mất chồng cô là người siêu ki bo!
“Ha ha. Chồng yêu, cứ tiêu hợp lý là được nha. Kiểm soát trong ba trăm tệ thôi, yêu anh.”
Cô Thành: “?”
Ninh Ý và anh đổi lại cơ thể, sau đó bắt đầu thoải mái ngủ bù.
Dù sao thì Cô Thành cũng không biết khi nào sẽ hoàn toàn hồi phục, phải biết trân trọng chiếc giường khách sạn năm sao yên tĩnh và không áp lực này!
Cô Thành: Ha.
Nhưng anh có việc cần làm thật.
Ninh Ý rất tự tại ở nhà họ Cô, nhưng thông tin nội bộ về kinh doanh mà cô tiếp cận được lại rất hạn chế.
Gần đây, Cô Chí Tùng đang tích cực thúc đẩy dự án với nhà họ Đinh ở phía đông thành phố. Ba năm trước, anh đã không đánh giá cao miếng đất đó. Giờ đã qua ba năm, Cô Thành cần đến tận nơi để khảo sát lại.
Dù sao thì, con thuyền lớn nhà họ Cô không phải ai cũng có khả năng cầm lái được.
Xử lý xong... rồi sẽ đi mua đồ cho cô.
Tại cửa hàng lớn nhất thành phố A về các thương hiệu đồ thể thao ngoài trời.
Một vài tiểu thư danh giá đang đứng trước một loạt trang phục cưỡi ngựa mà lựa chọn, vừa cười nói trò chuyện rôm rả.
“Tiểu Nguyệt, mai cô em gái của cậu có đi cưỡi ngựa không đấy?” Ôn Hiểu Mạn hỏi.
Nhắc đến Ninh Ý, giờ đây cả giới hào môn đều cảm thấy phức tạp.
Tại tiệc chào đón lần trước, không ai ngờ Ninh Ý có thể xổ ra ba ngoại ngữ, sau sự việc đó họ đều nghĩ cô đã chuẩn bị trước và cảm thấy khinh thường hành vi mưu mô này của cô.
Nhưng hiện tại cô lại là người duy nhất tiếp cận được Cô Thành, mà tình trạng của cậu Cô bây giờ đang rất được quan tâm, đúng là tức quá mà.
Đinh Tư Nguyệt đang lướt qua phần bình luận và lượt thích trên tài khoản mạng xã hội của mình, nghe vậy thì cười mỉa: “Em gái tôi chưa từng tiếp xúc với cưỡi ngựa, nhưng tôi đã mời em ấy rồi~ Tôi có thể dạy em ấy mà~”
Cuộc đời của Ninh Ý sao có thể sánh được với cô ta?
Một giờ trước cô ta đăng một bài viết, giờ đã có mấy trăm bình luận.
Cô ta đăng một bức ảnh selfie cùng với một chú ngựa trắng kèm dòng trạng thái: “Mặc dù từ nhỏ tôi đã học cưỡi ngựa nhưng anh trai vẫn sợ tôi bị thương nên đích thân tặng tôi một chú ngựa rất ngoan. Hôm nay cũng là một ngày ngập tràn tình yêu thương [tim][biết ơn].”
Bên dưới bình luận:
[Trời ơi, sao có thể tồn tại một cô công chúa nhỏ được yêu thương đến vậy chứ.]
[Hu hu hu, anh trai của Tiểu Nguyệt đối xử tốt với cô ấy quá đi.]
[Đúng là người thắng cả cuộc đời, tôi ghen tị quá!]
Ôn Hiểu Mạn nói: “Tiểu Nguyệt đúng là tốt bụng, cô em gái đó nếu không có người dạy thì có khi sẽ ngã từ trên ngựa xuống, haha.”
“Ha ha, dù có người dạy cũng chưa chắc!”
“Đợi cô ta bẽ mặt thôi, cười chết mất.”
Lý Nghiên Nhạc đột nhiên chỉ ra bên ngoài cửa kính của cửa hàng: “Này, mọi người xem — nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến.”
Ninh Ý—giờ chính là Cô Thành, tình cờ bước vào cửa hàng.
Anh liếc qua đám người này một cái rồi chẳng buồn để ý.
Ồn ào.
Cô Thành đi thẳng tới khu trưng bày, ánh mắt lướt qua các loại mẫu mã.
Anh chưa từng mua đồ cho phụ nữ bao giờ nên hơi lúng túng.
Đúng lúc này, Ôn Hiểu Mạn khoác tay Đinh Tư Nguyệt đi tới.
“Chắc cô chưa thấy nhãn hiệu này bao giờ đúng không?” Ôn Hiểu Mạn cười nói: “Tôi khuyên cô nên xem giá trước nhé~ đừng để tới lúc đó lại trả không nổi."
Cô Thành nhìn cô ta như nhìn con bệnh.
Trên thế giới này, không có thứ gì anh không mua nổi.
Những người khác nhìn dáng vẻ ngạo mạn của anh mà khó chịu—chẳng lẽ cậu Cô thực sự sắp tỉnh rồi sao? Thế thì Ninh Ý dựa vào gì mà dám kiêu ngạo như vậy? Nếu cậu Cô tỉnh rồi, cô chắc chắn sẽ bị đá ra khỏi cửa thì kiêu quái gì?
Có người hỏi: “Cậu Cô thế nào rồi?”
“Anh ấy cử động được rồi sao? Nói gì đi, đừng có mà ki bo thế.”
Đinh Tư Nguyệt cũng nhìn Ninh Ý, môi cô ta luôn giữ nụ cười nhàn nhạt.
Cô ta không cần phải hỏi Ninh Ý về tình hình của cậu Cô—bởi hạt giống mà cô ta đã gieo từ lâu đã bắt đầu đâm chồi nảy lộc~
Cô Thành thấy quá ồn.
Thế là dứt khoát chọn luôn bảy bộ đồ cưỡi ngựa rồi đi thẳng tới quầy thanh toán.
Nhân viên cửa hàng hỏi theo thói quen: “Xin hỏi quý khách có thẻ thành viên không ạ?”
Ôn Hiểu Mạn bật cười: “Có lẽ do cô ấy không biết, cô ta mới tới thành phố A tháng trước. Chỗ cô ta từng sống—ha ha, chắc không có cửa hàng kiểu này đâu.”
Đinh Tư Nguyệt che miệng cười nhẹ, nhưng cũng giả bộ đẩy tay cô ta một cái: “Ây da, đừng nói vậy chứ.”
Cô Thành chẳng buồn nhìn đám người này.
Anh nhìn nhân viên cửa hàng và bình tĩnh báo một dãy số.
Nhân viên nghe xong cảm thấy hơi quen tai, tò mò gõ vào máy và rồi: “!!”
Lập tức, người nhân viên đứng thẳng người, cung kính nói: “Xin... xin mời nhập mật khẩu thành viên ạ!”
Cô Thành giơ tay nhập mật khẩu trên thiết bị.
Ôn Hiểu Mạn nhàn nhã nói: “Thôi đi, diễn đến đây là đủ rồi, làm quá sẽ không hay đâu.”
Đinh Tư Nguyệt dịu dàng nói: “Em gái, chị có thể trả giúp em mà, đừng cố quá.”
Thế nhưng mật khẩu đã chính xác, số tiền thanh toán lập tức trừ thẳng từ tài khoản thành viên.
“Cảm ơn quý khách, số tiền thanh toán là 31.300 nhân dân tệ.”
Đám người ngớ ra, không ngờ Ninh Ý thật sự có thẻ thành viên? Nhưng cũng không phải số tiền lớn mấy, làm bộ làm tịch cái gì?
Kết quả, giây tiếp theo, nhân viên cửa hàng cung kính nói: “Số dư thẻ thành viên của quý khách là 3.203.900 nhân dân tệ, rất mong được phục vụ quý khách lần sau!!”
Ôn Hiểu Mạn: “
Đinh Tư Nguyệt: “…”
Cả cửa hàng im bặt.
Cô Thành liếc họ một cái, xoay người bước đi.
[Ha ha ha ha, chị Ý đúng là chị của tôi mà.]
[Cười chết mất, ha ha ha ha]
Triệu Mạt Sơ là bạn của chủ cửa hàng đó, với tư cách là "quán quân hóng hớt" trong giới, cô ấy nhanh chóng chia sẻ câu chuyện hài hước về màn bị phản dame này và lập tức nhắn tin cho Ninh Ý.
[Bạn em nói mặt của Đinh Tư Nguyệt xanh lè luôn rồi, nhưng trong tay họ lại không có nhiều tiền mặt như vậy.]
[Mà này, chị dám dùng thẻ của cậu Cô á? Ngưỡng mộ ghê!]
Ninh Ý vừa tỉnh dậy đã nghe người ta kể lại "chiến tích rạng ngời" của "chính mình", nghe xong cũng phải bật cười.
Tốt lắm, chồng cô vẫn hữu ích phết đấy chứ!
Ninh Ý cười sảng khoái, thầm lo liệu nữ chính có còn cơ hội trở thành "ánh sáng của cậu Cô" không đây!
Thế nhưng...
Khi nhân viên giao những bộ trang phục cưỡi ngựa mà Cô Thành đã mua về tận nhà, Ninh Ý không còn cười nổi nữa.
“Chồng à.” Cô gọi Cô Thành.
Cô Thành thản nhiên: “Ừ?”
Ninh Ý: “Anh mua cầu vồng về đấy hả??”
Bảy bộ trang phục cưỡi ngựa, đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím, mỗi bộ mỗi kiểu kỳ quặc!
Cô Thành: “.”
Cô Thành: “Khác ảnh à?”
Ninh Ý: A a a, tức chết đi được! Sao cô lại quên mất là anh bị mù cơ chứ—!!!
Ninh Ý đứng trong phòng bệnh của Cô Thành rồi nghiến răng nghiến lợi đánh vào không khí.
“Anh không thấy nó khác hả?? Mắt anh nhìn không được sao?!”
Giọng trầm thấp của Cô Thành mang theo một nụ cười khó hiểu.
“Tôi thấy.” Anh nói.
Ninh Ý nghĩ: Nhìn thấy cái quỷ gì! Nhìn thấy cái bã gì!
Cô đang hung hăng đấm không khí bỗng cảm thấy có gì đó không đúng.
Trong phòng im ắng, chỉ có tiếng máy móc y tế vận hành và âm thanh lặng lẽ từ xa vọng lại.
Đột nhiên, cô có linh cảm, cúi đầu xuống—
Chạm phải một đôi mắt.
Cô Thành đang nằm thẳng trên giường và lặng lẽ nhìn cô.
Ninh Ý: “!!!!”
—Ối trời ơi! Anh mở mắt rồi!
Ninh Ý khó mà diễn tả cảm giác mà đôi mắt ấy mang lại, phản ứng đầu tiên của cô là—thì ra mở mắt và nhắm mắt khác biệt đến vậy.
Khoảnh khắc Cô Thành mở mắt, đồng tử đen nhánh sâu thẳm như bầu trời bao la, lại giống đại dương che khuất kình sâu dưới đáy, tràn ngập ánh sáng mờ ảo, chỉ có viền mống mắt mang màu xanh thẫm.
Ánh nhìn trầm tĩnh ấy tựa như có lực hấp dẫn không thể kháng cự, khiến khuôn mặt anh vốn đã điển trai càng trở nên rực rỡ.
Trước đây, dù nghe nhiều người ca ngợi Cô Thành, nào là nằm trong danh sách 100 người đàn ông gợi cảm nhất châu Á, nhưng trong mắt Ninh Ý thì anh chỉ là một bức tượng đá nằm yên bất động. Phải đến lúc này, cô mới dám thừa nhận, người đàn ông này quả thực không tầm thường.
Thẩm mỹ của cô như được gột rửa, đến mức cơn giận vì bộ đồ cưỡi ngựa bảy sắc cầu vồng cũng tạm thời lắng xuống.
Cô vén tóc, một tay chống cạnh giường, cười tươi đáng yêu nói: “Lần đầu gặp mặt, chồng à, yêu yêu nè.”
Đây là lần đầu tiên Cô Thành nhìn thấy Ninh Ý từ góc nhìn của chính mình.
Thân thể anh vẫn chưa hoàn toàn phục hồi, các giác quan như thính giác, khứu giác, vị giác vẫn còn đóng băng, chỉ có thị giác là đã khôi phục.
Nhưng đây đã là bước tiến lớn nhất trong ba năm qua.
“Chào cô.” Cô Thành nói.
Ninh Ý thầm nghĩ, lão đại sắp thức tỉnh, chuẩn bị trở về đè bẹp tất cả, cô phải nhanh chóng xây dựng tình cảm với lão đại, kẻo đến lúc đó bị phản công.
“Chồng ơi~ hôm nay là lần đầu chúng ta gặp nhau.” Ninh Ý dịu dàng vuốt tóc, còn nháy mắt vài cái: "Ấn tượng đầu tiên của anh về em là gì?”
Cô Thành nhìn cô, hơi ngập ngừng nói: “Là... lỗ mũi của cô?”
Cô Thành đang nằm, Ninh Ý đứng, đúng ngay một góc chết khó đỡ.
Dù sao thì, cô vẫn đẹp.
Ninh Ý: ?
Ninh Ý: ? Anh chán sống à, Cô Thành!!!
Đẹp trai thì làm được gì? Miệng chó đâu phun được ngà voi!
Từ giờ phút này, Ninh Ý quyết định miễn dịch với khuôn mặt của anh.
Nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm mê người ấy, cô chân thành nói: “Đồ ngốc!”
Cô Thành không nghe được, nhưng giờ đã nhìn thấy khẩu hình của cô.
Cô Thành hỏi: “Cô nói gì?”
Ninh Ý cười rạng rỡ, bảo: “Em đang bàn về nghệ thuật với anh đó chồng! Em bảo Shakespeare!”
Anh là em trai ông ấy, Thành Speare!