Mạnh Nam nhìn phản ứng của cậu, cảm thấy rất lạ, nhưng lại không thể nói rõ là tại sao. Anh không nghĩ vết hằn trên ngực là do ngủ mà ra, nhưng Tô Vân Tư cũng có vẻ không biết gì cả.
“Cài áo vào đi chú.”
Tô Vân Tư hạ bài kiểm xuống, ánh mắt có chút né tránh.
Cậu không định làm quá đáng như vậy, chỉ là ánh sáng ban đêm quá tối, khi phát hiện ra đã làm quá tay thì không còn kịp nữa rồi.
Mạnh Nam gật đầu, cài cúc áo sơ mi lại ngay trước mặt cậu. Chất liệu áo sơ mi rất mềm mại, nhưng cọ xát vào vẫn sẽ đau, hơn nữa còn cảm thấy ngực căng hơn hôm qua.
“Bệnh viện trường hình như có côn trùng, cháu cũng bị cắn, nhưng không nghiêm trọng như chú.” Tô Vân Tư nghiêng cổ cho Mạnh Nam xem vết đỏ bên cạnh cổ: “Xin lỗi chú, tối qua cháu thấy áo chú quá chật, ngủ có thể không thoải mái, nên cháu đã giúp chú cởi nút áo ra. Cháu không ngờ ở đây lại có nhiều côn trùng như vậy.”
Cậu cúi đầu, vẻ mặt tự trách. Hai tay nắm chặt mép bài kiểm tra, có chút luống cuống.
“Được rồi, chuyện nhỏ thôi.” Mạnh Nam gấp chăn lại, khoác áo gió lên, không để tâm đến sự việc nhỏ này.
Anh ít khi mặc áo sơ mi, chỉ thỉnh thoảng khi bàn chuyện làm ăn mới mặc trang trọng một chút. Hôm qua lúc nhận được điện thoại là anh vừa ký xong hợp đồng, không nói hai lời liền bỏ lại đối tác lái xe đến trường trung học Số 1 Vân Thành, tối qua miễn cưỡng xử lý xong hậu quả.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play