Người nhà họ Bạch lập tức đổ mồ hôi lạnh, hình như bên phía nhà họ Hoàng cũng có chút bất an, nhưng vì nhân số phía bọn họ đông hơn nên vẫn miễn cưỡng giữ được nụ cười đắc ý.

“Chuyện gì cũng có thể giải quyết kín đáo giữa hai bên, các người rút đơn kiện lại đi, chúng tôi sẽ đền bù gấp đôi.” Gia chủ nhà họ Bạch nhìn gia chủ nhà họ Hoàng, nói nhỏ bằng giọng gấp gáp.

“Ha ha, ông đang nói đùa gì vậy, đến nước này còn rút đơn kiện à, bọn tôi có bị điên đâu mà tự rước họa vào thân?” Gia chủ nhà họ Hoàng cười nhạt.

“Chúng tôi có thể công khai xin lỗi, mọi điều kiện của các người đều có thể thương lượng.” Gia chủ nhà họ Bạch lại nói tiếp.

Nhà họ Hoàng lúc này cuối cùng cũng nhận ra rằng dường như tình hình bên phía nhà họ Bạch có điều gì đó không ổn, mối thù truyền kiếp mấy trăm năm, làm sao mà có thể dễ dàng cúi đầu xin lỗi bên còn lại được? Nếu đổi lại là nhà họ Hoàng thì bọn họ cũng chẳng thể làm được, vì thế nên bọn họ mới trực tiếp tìm đến Cục Phán quyết, nhưng bây giờ nhà họ Bạch lại chịu cúi đầu?

Chuyện gì đang xảy ra vậy? Chẳng lẽ nhà họ Bạch đang cố gắng bảo vệ kẻ chủ mưu đứng sau màn ư?

Nhưng tất cả đã quá muộn rồi.

Bọn họ bỗng phát hiện ra có cảm giác lạnh lẽo đáng sợ đang bò dọc theo sống lưng mình, bèn hướng ánh mắt về phía cửa ra vào.

Chỉ thấy không biết từ khi nào mà một người đàn ông đã lặng lẽ xuất hiện ở cửa. Nửa thân người anh ẩn khuất trong bóng tối, anh đứng nhìn bọn họ chằm chằm bằng một tư thế kỳ lạ cứ như đang rình rập, khuôn mặt không chút biểu cảm, chẳng khác gì loài động vật ăn thịt cỡ lớn đang âm thầm quan sát con mồi của mình.

Rõ ràng mọi người đều là người phản tổ, sở hữu giác quan mạnh hơn người bình thường, thế nhưng bọn họ lại không nghe thấy tiếng bước chân nào, còn người đàn ông kia thì đã đứng đó.

Khi thấy bọn họ chú ý đến mình, anh mới bước ra khỏi bóng tối và tiến vào bên trong. Anh có thân hình cao lớn, mái tóc đen cắt ngắn thành đầu đinh, đội mũ, bên dưới vành mũ là gương mặt góc cạnh điển trai với cặp lông mày sắc như kiếm và đôi mắt sáng như sao. Chiếc áo khoác quân phục đen mà anh đang mặc trên người không dính lấy một hạt bụi, bàn tay đeo găng da đen còn cầm theo một cây gậy chấp pháp. - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T

Rõ ràng anh đang mang giày da, nhưng khi bước đi lại không hề phát ra bất cứ tiếng động nào. Anh tiến tới từng bước một, ngay cả những người thuộc nhà họ Hoàng với tư cách là bên tố cáo cũng bắt đầu toát đầy mồ hôi lạnh từ lúc nào không biết.

Cục trưởng Cục Phán quyết, Cừu Pháp.

Quả nhiên nhân vật lớn đã đích thân tới nơi này.

Hai gia tộc họ Hoàng và họ Bạch là hai gia tộc lớn nhất ở Trường Hải Châu. Chỉ cần một trong hai gia tộc sụp đổ, bất kể là bên nào, đều sẽ ảnh hưởng đến mọi mặt của thành phố đông đúc 130 triệu dân này. Chính quyền vẫn luôn nỗ lực hòa giải hai bên, chỉ tiếc là mối thù truyền kiếp đã kéo dài mấy trăm năm không có cách nào hóa giải được. Đêm qua hai gia tộc đã đình chiến, chính quyền cũng theo đó mà thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này người nhà họ Hoàng lại báo án, nói rằng cuộc chiến này xảy ra là do có kẻ đứng sau xúi giục, âm thầm tính kế, rất nhiều người không nhịn được mà nghĩ xa hơn, đương nhiên phải điều tra rõ ràng mọi chuyện rồi.

“Giờ có ai định cho tôi biết chuyện này là sao không?” Cừu Pháp nhìn về phía những người nhà họ Bạch, cất tiếng hỏi.

Đôi mắt của anh mang màu hổ phách, dường như chẳng có chút nhân tính nào bên trong mà chỉ thấy được sự tàn nhẫn vô tình của dã thú.

Dòng máu của Bạch Hổ, một trong Tứ Tượng, còn được gọi là “Chiến Thần”, dòng máu nổi tiếng là hung ác nhất từ thời cổ đến nay mà ai ai cũng biết đang chảy trong người anh. Nếu nói sức chiến đấu của Cừu Pháp đứng thứ hai trong nước thì sẽ chẳng ai dám nhận mình đứng thứ nhất cả. Vì vậy nên một khi anh đã đích thân chấp pháp thì kết cục của người bị xử phạt sẽ phải phụ thuộc vào tâm trạng của Cừu Pháp lúc thi hành.

Cũng vì thế mà bảy năm trước, Cừu Pháp khi ấy mới 21 tuổi đã nhậm chức Cục trưởng Cục Phán quyết, các gia tộc phản tổ vốn hung hăng ngạo mạn đều nhanh chóng trở nên ngoan ngoãn hơn hẳn, không ai muốn trở thành oan hồn dưới móng vuốt của anh, cũng không ai muốn thách thức quyền uy của anh.

Mộ Văn Tinh là kẻ duy nhất trong các gia tộc phản tổ dám gây chuyện trong những năm qua.

Chỉ cần đối diện với đôi mắt của Cừu Pháp, người ta lập tức mất đi dũng khí để nói dối. Những người nhà họ Bạch chỉ có thể thành thật khai báo toàn bộ gốc rễ của sự việc.

Người nhà họ Hoàng trợn to mắt, được lắm, không ngờ kẻ đứng sau lại là con rể của nhà họ Bạch, một người bình thường!

“Kẻ đó đâu rồi?”

“... Ở trong phòng, trên lầu.” Gia chủ nhà họ Bạch trả lời, phớt lờ ánh mắt cầu xin của con gái mình. Ông ta không thể vì hai anh em Mộ Văn Tinh mà thách thức quyền uy của Cừu Pháp, vốn dĩ bọn họ định thả hai anh em Mộ Văn Tinh đi, thế nhưng Cừu Pháp đã đến nơi này rồi, chỉ có thể nói rằng vận mệnh của hai anh em đã được định sẵn.

“Trói lại, dẫn đi.” Cừu Pháp quay lại nhìn các cấp dưới đứng sau lưng mình.

“Không!” Bạch Tâm Nhiên đứng chắn trước cầu thang, nước mắt rơi lã chã, nhìn Cừu Pháp với ánh mắt khẩn cầu: “Anh ấy chỉ là người bình thường thôi, những việc anh ấy làm đều có lý do cả, xin cậu hãy tha cho anh ấy, chúng tôi sẽ đưa anh ấy đến sở cảnh sát mà, xin cậu.” Cô ấy lại nhìn sang phía những người nhà họ Hoàng: “Bác à, tất cả đều là lỗi của chúng cháu, chúng cháu sẵn sàng đàm phán và chấp nhận mọi yêu cầu của bác, xin bác hãy tha cho chồng cháu đi mà, được không bác?”

Bạch Tâm Nhiên vốn là mỹ nhân nổi tiếng, giờ đây thân hình cô ấy mảnh mai gầy yếu, sắc mặt tái nhợt, nước mắt long lanh rơi xuống từ khóe mắt tựa như sao trời, thực sự là cảnh tượng khiến cho bất cứ ai nhìn thấy đều cũng phải động lòng thương. Cô ấy cầu xin trong dáng vẻ này, chỉ cần là đàn ông đều sẽ đồng ý với bất kỳ yêu cầu nào của cô ấy.

Người nhà họ Hoàng cùng quay sang nhìn nhau, suýt chút nữa thì đồng ý. Bọn họ đã sớm mệt mỏi trước mối thù truyền kiếp kéo dài mãi không dứt với nhà họ Bạch rồi, nếu như nhà họ Bạch sẵn sàng xuống nước thì cũng không phải là không hòa giải được, nhưng về phần Cừu Pháp thì…

Những nhân viên cảnh sát đáng lẽ phải đẩy cô ấy sang một bên để lên lầu cũng không tiện ra tay, bọn họ nhìn về phía Cục trưởng của mình bằng ánh mắt khó xử.

Đúng là địa vị của hai anh em Mộ Văn Tinh và Mộ Văn Nguyệt bây giờ có hơi tế nhị, có thể thuộc phạm vi quản lý của Cục Phán quyết, cũng có thể do cơ quan tư pháp của người bình thường xử lý. Nếu như Mộ Văn Tinh được đưa đến sở cảnh sát thì những việc mà bọn họ đã làm cũng chỉ được tính là vi phạm pháp luật bất thành, trong trường hợp nhà họ Hoàng và nhà họ Bạch đều không truy cứu thì sẽ không có hình phạt nào cả, nhưng nếu do Cục Phán quyết xử lý thì đây lại là một chuyện khác, khiêu khích hai đại gia tộc khai chiến với nhau, có thể coi là trọng tội trong thế giới của người phản tổ.

Vận mệnh của hai anh em này hoàn toàn phụ thuộc vào ý định của Cừu Pháp.

Thế nhưng Cừu Pháp chỉ nhìn cô ấy bằng đôi mắt lạnh lùng, trong mắt vẫn là sự lạnh lẽo không tìm ra nhân tính như trước, anh không hề động lòng chút nào, chỉ dùng cây gậy chấp pháp trong tay đẩy Bạch Tâm Nhiên qua một bên. “Tôi không thích nhắc lại những lời mình đã nói.”

Bạch Tâm Nhiên bị đẩy ra không thương tiếc, cô ấy hơi loạng choạng mấy bước, dường như không chịu đựng nổi mà che miệng chạy ra khỏi cửa nhà.

“Tâm Nhiên!” Anh trai cô ấy vội vàng đuổi theo, nhưng khi ra ngoài rồi thì anh ta lại thấy Bạch Tâm Nhiên căn bản không hề khóc, cô ấy đang run rẩy bấm một dãy số trên điện thoại.

“Em đang gọi cho ai vậy?” Anh trai hỏi.

“Suỵt.” Bạch Tâm Nhiên ra dấu bảo anh ta im lặng. Mặc dù Mộ Văn Tinh đã lừa dối cô ấy và con gái của hai người, khiến cô ấy và con gái phải chịu tổn thương, nhưng đau đớn thay, cô ấy vẫn yêu anh ta, thậm chí cô ấy còn cảm thấy thương anh ta, vì vậy cô ấy không thể trơ mắt đứng nhìn anh ta bị Cục Phán quyết bắt đi mà không làm gì được.

Anh trai cô ấy chẳng hiểu đầu đuôi câu chuyện thế nào, đành đứng ở một bên chờ đợi.

Ở một nơi khác.

Cảnh Bội vừa mới về tới nhà họ Long, chẳng bao lâu sau đã nghe thấy tiếng động từ máy tính của mình.

Cô cảm thấy hơi ngạc nhiên, bèn mở máy tính ra xem thử, chỉ thấy đó là cuộc gọi đến từ phía nhà họ Bạch. Cuộc gọi mà cô đã thực hiện với nhà họ Bạch được thực hiện thông qua một hệ thống gọi điện giả lập trên mạng, được củng cố bằng những kỹ thuật hacker cực kỳ tinh vi, không cần sim điện thoại cũng có thể gọi điện, một khi kết nối thì tín hiệu sẽ nhảy qua nhảy lại giữa hàng trăm IP ngẫu nhiên trên khắp cả nước, không thể dò ra nguồn gốc cuộc gọi, cũng không thể định vị được cuộc gọi xuất phát thành phố nào.

Sau khi ngăn cản cuộc chiến giữa hai gia tộc họ Hoàng và họ Bạch, cô chưa kịp xóa đi phần mềm nhỏ này, không ngờ bên nhà họ Bạch lại gọi đến thêm một lần nữa.

Bị sự hiếu kỳ điều khiển, Cảnh Bội bấm nút nghe máy.

Phía đầu dây bên kia truyền đến giọng nói gấp gáp của Bạch Tâm Nhiên: “Có phải là Nhà Thông Tin Giải Mã không? Tôi muốn mua tin tức!”

Ờm... Cảnh Bội gãi gãi má, không ngờ cái danh nghĩa Nhà Thông Tin Giải Mã mà cô bịa ra lại có tác dụng sau này.

Nhưng cô cũng tò mò muốn biết Bạch Tâm Nhiên muốn gì, liền bật thiết bị thay đổi giọng nói lên rồi đáp: “Không ngờ chúng ta lại tiến hành giao dịch với nhau thêm lần nữa nhanh tới vậy, cô Bạch, cô muốn mua tin tức gì đây?”

Bạch Tâm Nhiên trả lời: “Tôi muốn tin tức về Cừu Pháp, tôi muốn biết có điểm yếu nào để tôi có thể lợi dụng, có thể uy hiếp cậu ta, hoặc khiến cậu ta phải giao dịch với tôi! Không phải cậu nói là cậu có tất cả mọi tin tức trên đời này sao? Chắc chắn cậu cũng có tin tức về cậu ta, đúng không!” ( truyện đăng trên app TᎽT )

Giọng điệu nghe cứ như đang khiêu khích mình vậy.

Cảnh Bội tìm tòi cái tên này trong đầu một lúc, sau đó lại càng ngạc nhiên hơn, đồng thời cũng thêm phần hứng thú. “Cừu Pháp à, Cục trưởng Cục Phán quyết, tin tức về anh ta đắt lắm đấy.”

“Đừng nói nhảm nữa, tốn bao nhiêu tiền tôi cũng sẽ mua, cho tôi tin tức nào chí mạng nhất đi!”

Hàng triệu đồng tiền ảo chảy vào bên trong tài khoản, nhưng Cảnh Bội không thèm nhìn tới chiếc ví đang dày lên nhanh chóng. Cô đã không còn thiếu tiền sau một khoảng thời gian ngắn kể từ khi nghỉ học vào năm lớp mười một, tiểu thuyết đầu tay mà cô viết ra trong lúc rảnh rỗi bất ngờ nổi tiếng đột ngột, có thể nói nó đã giúp cô giàu lên chỉ sau một đêm. Sau khi tốt nghiệp cấp ba, cô thi bằng lái, vào năm nhất đại học, cô lái chiếc Ferrari đến trường nhập học, đồng thời cũng dần dần coi tiền bạc như cỏ rác. Huống chi bây giờ cô còn là Thiếu chủ của nhà họ Long, lại càng không thiếu tiền.

Cái khiến cô quan tâm là diễn biến bên phía nhà họ Bạch, mọi chuyện đang trở nên thú vị hơn rồi. Cô nằm trên giường, vừa nghịch chân vừa hóng hớt.

...

Trường Hải Châu, trong biệt thự lớn của nhà họ Bạch.

Mộ Văn Tinh và Mộ Văn Nguyệt bị dẫn từ trên lầu xuống, Bạch Tâm Nhiên đứng chặn ở cửa, đôi mắt đen sâu thẳm trên khuôn mặt tái nhợt nhìn thẳng vào mắt Cừu Pháp, toát lên vẻ gan dạ và kiên định. “Cục trưởng Cừu, tôi có một giao dịch muốn thương lượng với anh.”

Cừu Pháp chỉ nói: “Tránh ra.”

Bạch Tâm Nhiên lập tức nói thêm: “Là chuyện liên quan đến ‘Lục Đoạn Đới’.”

Bạch Tâm Nhiên luôn có cảm giác Cừu Pháp nhìn mình bằng ánh mắt như thể đang nhìn một con kiến vậy, nói chung cô ấy chưa từng lọt vào trong mắt của anh. Thế nhưng khi nhắc đến ba chữ vừa rồi, cô ấy thấy bóng dáng mình cuối cùng cũng phản chiếu trong đôi mắt sắc bén lạnh lùng của anh, đồng thời trong cơn kinh hoàng tột độ, cô ấy có cảm giác như hình ảnh phản chiếu của chính mình đang bị xé nát thành từng mảnh bên trong.

“Cô nghe được những chữ ‘Lục Đoạn Đới’ từ đâu?” Giọng nói vốn đã trầm thấp và mạnh mẽ của Cừu Pháp lúc này lại càng trầm hơn.

Bầu không khí trở nên căng thẳng, tựa như một sợi dây đàn căng ra, sắp sửa đứt đoạn.

“Tâm Nhiên à!” Mộ Văn Tinh lo lắng kêu lên: “Em mau tránh ra đi!”

Bạch Tâm Nhiên cố nén cảm giác sợ hãi mà nhìn thẳng vào mắt Cừu Pháp, sau đó nói: “Giao dịch này, anh có muốn thực hiện hay không?”

Tin tức mà bên buôn tin kia cung cấp cho Bạch Tâm Nhiên chỉ nói rằng cô ấy có thể dùng “Lục Đoạn Đới” để giao dịch với Cừu Pháp, nhưng cụ thể “Lục Đoạn Đới” là gì, tại sao nó lại là điểm yếu chí mạng đối với Cừu Pháp, thì cô ấy hoàn toàn không biết. Bởi vì tin tức đó quá đắt, đắt tới nỗi đến cả cô ấy cũng khó mà kham được cái giá này, nhưng cho dù có thể mua thì cô ấy cũng không dám mua.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play