Trước khi Cảnh Bội đến phòng ăn ăn cơm, cô mở mail kia lên.
[Xin chào, tôi nhìn thấy thông tin của cậu trên mạng, nghe nói cậu là một người buôn tin có tất cả những tin tức tôi cần, chưa biết được là thật hay giả nhưng tôi hy vọng đấy là thật. Không nói nhiều nữa, tin tôi muốn mua là… Ở Thanh Điểu Châu thành phố Lạc Ương, có chỗ nào để vứt xác mà không bị phát hiện không? Hoặc cậu có thể nói cho tôi biết cách để xử lý xác chết, có thể che mắt thiên hạ được không?
Còn nữa, bây giờ tôi chỉ còn hai mươi nghìn, có được không? Nếu chuyện này thành công, tôi sẽ bán nhà, tôi có thể chuyển hết số tiền đấy cho cậu, có khả năng sẽ bán được bảy trăm nghìn.]
Cảnh Bội: “Ồ wao.”
Mới mở cửa lại sau mấy ngày nghỉ ngơi mà đã kích thích vậy à?
Cảnh Bội chớp mắt, bắt đầu đánh chữ trả lời mail.
[Xin chào quý khách, phí tình báo cho thông tin này là hơn hai mươi nghìn, nhưng nếu bạn đồng ý trả sau bảy trăm nghìn thì không phải không thể cho ghi nợ trước. Nhưng nếu như thế thì tôi sẽ phải đảm bảo hành động của bạn sẽ thành công, tránh việc tôi sẽ buôn bán lỗ vốn.
Vậy nên, bạn vui lòng cho tôi biết danh tính, vị trí hiện tại, thời điểm bắt đầu và kết thúc của vụ việc cũng như những mối đe dọa mà bạn sắp gặp phải - Chủ nhân của Nhà Thông Tin Giải Mã.]
Gửi đi.
Cảnh Bội cất điện thoại đi, đi vào phòng ăn ăn cơm.
Hôm nay ba người nhà Long Linh vẫn không trở về nhà họ Long, nhưng dù có thiếu ba người bọn họ thì phòng ăn khiêm tốn sang trọng của nhà họ Long vẫn cứ đông đúc như mọi khi, dù sao cũng là một gia tộc lớn, mọi người được dạy dỗ nghiêm khắc nên không quá ồn ào.
Hôm nay món ăn trên bàn cơm của nhà họ Long là những món ăn của Trường Hải Châu, nguyên liệu nấu ăn chủ yếu là hải sản, cua nâu ướp rượu là món ăn nổi tiếng nhất ở Trường Hải Châu, nhưng ăn lại rất dễ say.
Người lớn yên lặng dùng bữa, Long Ý Minh ngồi bên cạnh lén lút nhìn Cảnh Bội bên cạnh.
Bọn họ đã được nghe kể về chiến tích vĩ đại hôm nay của Cảnh Bội ở Học viện Mười Hai Con Giáp, mỗi một người trong nhà họ Long đều được tốt nghiệp từ Học viện Mười Hai Con Giáp nên đương nhiên bọn họ biết câu hỏi ăn điểm khó đến mức nào. Trong sáu trăm năm lịch sử giảng dạy của Học viện Mười Hai Con Giáp không phải không có thiên tài, cũng có thiên tài kiếm điểm bằng cách điên cuồng gom góp kiếm điểm, nhưng bọn họ thường xuyên bỏ qua một một số câu hỏi trong các môn học, dù sao mỗi người đều giỏi một mảng riêng, nhưng Cảnh Bội lại làm được hết toàn bộ các môn tự nhiên, không bỏ qua câu nào.
Đây là thiên tài sao? Còn hơn cả thiên tài ấy chứ.
Bắt đầu từ ngày Cảnh Bội quay trở về nhà họ Long, ngoại trừ mới đầu ra oai phủ đầu ra thì Cảnh Bội không còn lớn tiếng nói bất cứ câu nào ở nhà họ Long, chưa từng gây sự với những người hầu đã từng khinh thường hiểu nhầm cô là con riêng, chưa từng cố tình khoe khoang thân phận và địa vị người thừa kế của mình trong bữa tối của gia tộc, lúc nào cô cũng ăn nói nhẹ nhàng dịu dàng, khuôn mặt mỉm cười tươi tắn, làm việc của mình đâu vào đấy.
Nhưng cho dù là đám người giúp việc hay là các thành viên trong gia tộc, tất cả đều vô thức càng ngày càng tôn kính cô hơn, không còn mấy suy nghĩ khinh thường giống như lúc đầu nữa. Nhưng loại tôn kính này không phải không có nhiệt tình, những người giúp việc đều rất vui lòng chào hỏi cô, khi được cô trả lời thì rất vui vẻ.
Dường như trên người cô gái này có một thứ gì đấy rất đặc biệt, sống chung với cô thêm một thời gian và lắng nghe nhiều hơn những gì cô làm thì sẽ bị cô chinh phục mà chẳng hiểu tại sao.
Cảnh Bội cũng không biết muôn vàn suy nghĩ trong lòng những người trong căn nhà này, cô bỏ hạt cơm vừa mới phát hiện ngoài bát vào miệng, xác nhận bát đũa sạch sẽ không còn dư lại chút đồ ăn nào, cô mới đặt đũa xuống đứng dậy: “Cháu ăn xong rồi, mọi người cứ tiếp tục dùng bữa đi.” Nói xong, bỗng nhiên cô nhìn về phía Long Bồi Từ: “Cô ơi, mặc dù cua nâu ướp rượu rất ngon, nhưng tính hàn của nó lại khiến người ăn bị đau bụng, tốt nhất nên ăn ít thôi.”
Long Bồi Từ đang ăn thịt cua sửng sốt: “Ừ, được.”
Sao tự dưng con bé lại nhắc nhở mình cái này? Đúng rồi, đột nhiên Long Bồi Từ nhớ ra, có một lần người giúp việc của bà ấy vô tình nhắc đến chuyện kia trước mặt cô, chỉ có đúng một câu thôi mà cô lại nghe thấy, hơn nữa còn để ý?
Thật... Thật sự khiến bà ấy thấy bất ngờ.
Long Bồi Từ nhìn bóng lưng Cảnh Bội, tâm trạng bà ấy bỗng hơi phức tạp.
“Người xấu bắt nạt chị Long Linh!” Con trai bà ấy ngồi bên cạnh buồn rầu nói. Long Bồi Từ cởi găng tay ra tát cậu bé một phát: “Câm miệng, con nít con nôi lắm miệng vừa thôi.” - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T
...
Phòng số 2901, toà 1 khu chung cư Văn Hân Tân, quận Nhất Giang, thành phố Lạc Ương, Thanh Điểu Châu.
Người phụ nữ có thân hình hơi mập mạp ngồi trước máy tính, trời đã tối dần nhưng cô ấy không bật đèn, ánh sáng lờ mờ của màn hình máy tính chiếu lên mặt cô ấy, chiếu rọi ra gương mặt đờ đẫn vô cảm hơi đáng sợ, trên gò má còn dính mấy giọt máu bắn tung toé.
Cửa phòng làm việc mở toang, đèn trong phòng khách vẫn đang bật nên có thể nhìn thấy những vết máu đỏ tươi khắp sàn phòng khách, cùng với một người đàn ông bị mổ bụng nằm trên mặt đất.
Cô ấy đã giết người, cuối cùng cũng giết được gã ta, đáng nhẽ cô ấy nên làm như thế từ lâu mới phải, từ giờ trở đi không còn ai có thể đánh cô ấy nữa, đánh cô ấy đến mức gãy xương, chảy máu mũi cũng không cầm được. Thậm chí còn đánh cả ba mẹ cô ấy, cuối cùng đứa con đáng thương đã chết vì bị gã ta tát cho ngã cầu thang của cô ấy cũng có thể an giấc ngàn thu.
Giết xong thì phải làm gì bây giờ? Chờ cảnh sát đến bắt đi sao? Chắc cô ấy sẽ bị phán tử hình nhỉ, lần trước thẩm phán của Thanh Điểu Châu đã kết án như thế nào? Đúng rồi, là tử hình. Ba mẹ của cô ấy thì phải làm sao đây? Bọn họ chỉ có một đứa con gái là cô ấy.
Sau khi bình tĩnh lại, cô ấy mới bắt đầu thấy hối hận, không phải hối hận vì đã giết người đàn ông kia, mà vì bản thân phải đền mạng cho thứ chó má này, vì gã ta mà lao đầu vào tử lộ, khiến ba mẹ đau lòng gần chết, không đáng một chút nào.
Bây giờ phải làm sao đây?
Đầu óc cô ấy đã không còn suy nghĩ được gì nữa mà tìm kiếm lung tung trên mạng, sau đó vô tình nhìn thấy thông tin của Nhà Thông Tin. Đó là một diễn đàn có tên là “Những Mẩu Tin Kỳ Lạ”, là chỗ tụ tập của những người thích tìm kiếm cái lạ hoặc là nơi những người thích tìm kiếm những chuyện kỳ lạ để chia sẻ.
Trên bài đăng nói lúc trước nhà họ Bạch và nhà họ Hoàng ở Trường Hải Châu suýt chút nữa đã gây chiến với nhau ở Bọt nước số 3, sau đó một Nhà Thông Tin Giải Mã đã thay đổi vận mệnh của cả hai nhà, thậm chí có thể nói là thay đổi vận mệnh của rất nhiều người ở Trường Hải Châu, hai gia tộc lớn phản tổ, cung cấp mấy trăm nghìn vị trí việc làm...
Thậm chí còn đăng cả số điện thoại.
Khoảnh khắc ấy, cô ấy giống như bắt được một cọng rơm cứu mạng, nhưng cọng rơm này lại mỏng manh yếu ớt như thể sợi tơ nhện do thần linh thả xuống, khi cô ấy cầm lấy nó, nỗi tuyệt vọng tràn ngập trong lòng cô ấy, vậy nên lúc đánh chữ, trái tim cô ấy cũng chết lặng, lòng cô ấy bình tĩnh đến tuyệt vọng.
Cô ấy giãy giụa hấp hối chỉ vì không cam tâm, nhưng cô ấy biết số phận duy nhất của mình hoặc là trả giá cho người đàn ông này bằng mạng sống của mình, hoặc là dùng cả quãng đời còn lại để trả giá.
Cô ấy chỉ mới chờ một lúc đã nhận được mail trả lời, câu hỏi của đối phương giống như đang lừa gạt cô ấy, để hắn ta có thể lập tức báo cảnh sát đến bắt cô ấy. Nhưng cô ấy không quan tâm, dù thế nào cô ấy cũng sẽ chết.
...
Ánh đèn sáng rực rỡ.
Hạng Hoa Công ngồi trên rào chắn đường cạnh đèn xanh đèn đỏ của giao lộ, anh ấy nhìn trông rất chật vật, bộ vest rộng thùng thình không vừa vặn lấm lem bùn đất, trên chân chỉ có còn lại đúng một chiếc giày da, chiếc tất ở bên chân đang không đeo giày kia còn có một vết rách.
Anh ấy thu hút sự chú ý của những người cũng đang chờ đèn xanh, nhưng trên mặt anh ấy không hề có vẻ xấu hổ mà thay vào đó khi nhìn thấy người đẹp, anh ấy còn huýt sáo, nhận được ánh mắt chán ghét từ người phụ nữ xinh đẹp.
“Cậu đủ rồi đấy, đã là lúc nào rồi mà cậu còn có tâm trạng để cua gái nữa.” Mặc dù bộ vest của người bạn đứng bên cạnh anh ấy có hơi bẩn nhưng ít nhất chân vẫn đi đủ giày, cạn lời nói: “Hơn nữa kỹ năng cua gái của cậu thật sự rất tệ, thời buổi này rồi, làm gì còn có ai dùng chiêu huýt sáo quê một cục ấy nữa.”
“Cậu thì biết cái gì, người đẹp có khinh thường thì cũng vẫn đẹp, bèo nước gặp nhau, có nhận được một ánh mắt khinh thường cũng là tôi được hời.” Hạng Hoa Công không biết xấu hổ nói: “Hơn nữa, thế giới này nguy hiểm như thế, chúng ta chỉ vừa mới đi tàu điện ngầm thôi mà đã gặp phải quái vật biến dị phản tổ, suýt chút nữa thì mất mạng, còn để ý chút xấu hổ ấy làm gì, muốn làm gì thì cứ làm thôi.”
“Luật sư Hạng, lần trước trên toà án cậu có nói thế đâu.”
Nghĩ đến chuyện xảy ra cách đây không lâu, anh ấy vẫn thấy hú vía, vừa nãy nếu không phải bọn họ chạy hết sức thì đã mất mạng rồi. Nhưng anh ấy không hiểu nổi, rõ ràng vừa nãy tên Hạng Hoa Công này còn rơi vào tình thế nguy hiểm hơn cả anh ấy, suýt chút nữa đã bị quấn chân lôi đi, vậy mà Hạng Hoa Công còn có thể vừa chạy vừa chửi người biến dị kia ủm tỏi, bây giờ còn có thể ngồi trên cột bê tông huýt sáo với người đẹp, dáng vẻ như không hề bị ám ảnh.
Chưa kể, cách đây không lâu sự nghiệp của anh ấy còn gặp trắc trở.
“Cậu đã bị văn phòng đuổi việc rồi, sau này cậu định làm gì đây?”
Hạng Hoa Công bắt chéo chân, ngón chân cái lộ ra ngoài tất lúc ẩn lúc hiện: “Ai mà biết được.”
...
Cảnh Bội vừa mới đi bộ trong sân sau một lúc mà đồng hồ đã rung lên, thế là cô tựa người vào lan can của cây cầu nhỏ, lấy điện thoại ra xem email.
Đối phương thật sự không giấu giếm bất cứ điều gì, không biết là vì đã hoàn toàn buông bỏ, hay vì nóng lòng muốn được cô giúp đỡ.
[Xin chào, tôi tên là Ưng Thiến, năm nay ba mươi hai tuổi, nhà tôi ở phòng số 2901 toà 1 khu chung cư Văn Hân Tân ở thành phố Lạc Ưng tại Thanh Điểu Châu, tôi kiếm tiền từ việc làm người giúp việc cho mấy hàng xóm trong khu chung cư.
Hôm nay sau khi anh ta đi uống rượu về, vì tôi chưa nấu canh xong nên anh ta đánh tôi một trận rồi nằm ngủ trên ghế sô pha, không biết vì sao đầu óc tôi lại trống rỗng, làm ra chuyện đấy giống như bị mất kiểm soát. Tôi dùng dây thừng trói chân tay anh ta lại trước, sau đó tôi đổ nước canh nóng bỏng lên mặt anh ta.
Anh ta lập tức tỉnh dậy, nhưng anh ta lại không thể hét được, tôi nghĩ có lẽ là do canh nóng quá khiến cổ họng của anh ta bị bỏng. Nhưng tôi vẫn sợ anh ta sẽ gây tiếng động khiến hàng xóm phát hiện ra, thế nên tôi đã cầm lấy dao gọt hoa quả đâm vào bụng anh ta mấy phát khiến anh ta tử vong.
Đây là một tên rác rưởi, anh ta đánh tôi, đánh ba mẹ tôi, thậm chí anh ta còn đánh ba mẹ mình, giết chết con của tôi, anh ta có chết cũng đáng.
Nếu được thì tôi không hề muốn phải trả giá bằng mạng sống của mình cho loại rác rưởi này.]
“Hừm...”
Cảnh Bội chống tay lên cằm suy nghĩ, xem ra đây là một vụ án bạo lực gia đình và giết người, nhưng tình thế của cô ấy thật sự rất kỳ lạ, đầu tiên là trói chặt tay chân, rồi đổ canh và đâm vô số nhát dao. Khả năng thẩm phán xác định rằng cô ấy đã lên kế hoạch từ lâu là rất rất cao, cho dù cuối cùng không bị tử hình theo pháp luật của Thanh Điểu Châu, thì có lẽ cũng sẽ phải ở tù mọt gông.
Hơn nữa theo những gì cô ấy miêu tả, cô ấy làm những chuyện này trên ghế sô pha, nói cách khác là số chứng cứ phạm tội kia không thể nào dọn sạch được. Giả sử ghế sô pha là ghế sô pha da, có thể dùng nước để rửa sạch sẽ, nhưng thuốc thử luminol vẫn có thể phát hiện ra, chưa kể mấy vụ án như này người đầu tiên cảnh sát nghi ngờ chính là vợ hoặc chồng.
Nếu muốn dùng mấy cách bàng môn tà đạo thì không thể thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật.
Nhưng không phải không có cách khác để cho cô ấy một số sự trợ giúp hữu ích, nếu tất cả những gì cô ấy nói là thật, chứ không phải đang nói dối để tìm kiếm sự thương cảm.
Cảnh Bội trở về phòng ngủ, mở máy tính ra lên mạng tìm kiếm, khoảng tầm nửa tiếng sau cô mới nhận được thông tin mà cô muốn, vì thế cô trả lời mail.
Không lâu sau đó, người phụ nữ nhận được mail trả lời.
Cô ấy vội vàng muốn mở nó ra, câu đầu tiên đã khiến cô ấy cảm thấy tuyệt vọng
[Dựa trên những gì cô mô tả, tôi không nghĩ cô có thể trốn tránh được pháp luật. Tôi không thể cung cấp cho cô thông tin cô muốn.]
Cô ấy nhắm mắt lại, sau đó mới đọc tiếp đoạn sau.
[Nhưng tôi có thể cung cấp cho cô một thông tin khác, thông tin này tôi sẽ lấy giá hai mươi nghìn, cô có muốn không?]
Đến bây giờ, tiền chỉ còn là vật ngoài thân nữa thôi. Ưng Thiến không chút do dự chuyển tiền cho Cảnh Bội.
[Tôi đã nhận được tiền. Cô Ưng, thông tin tôi cho cô là một số điện thoại, cô có thể gọi đến số điện thoại này, tìm kiếm sự trợ giúp từ luật sư tên là Hạng Hoa Công.]
Giới thiệu luật sư cho cô ấy ư? Ưng Thiến cười khổ.
...
Giúp đỡ người khác phạm tội là không tốt, nhưng cô có thể tìm cách giải quyết hợp pháp cho cô ấy.
Cảnh Bội chống tay lên cằm, nhìn tài liệu trên mạng, Hạng Hoa Công à, vừa bị sa thải khỏi công ty luật, sắp sửa tự lập nghiệp nên cũng muốn thể hiện tài năng của bản thân.
Anh ấy là nhân vật chính đầu tiên mà Cảnh Bội tiếp xúc, trong thế giới có nguyên tố phản tổ vì để xây dựng bối cảnh, nên rất nhiều nhân vật đều sẽ có một câu chuyện cho riêng mình, nói là nhân vật chính cũng đúng, mà nói không phải nhân vật chính cũng chẳng sai. Nhưng Hạng Hoa Công này thì khác, anh ấy là một nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết pháp luật của cô.
Tác phong làm việc của Hạng Hoa Công khá buông thả, thậm chí còn quá đáng đến mức anh ấy từng khỏa thân chạy khắp công ty luật, bởi vì tán gái sai cách mà bị ăn mấy phát tát, độc thân suốt kiếp. Nhưng khi xử lý các vụ án, anh ấy lại khá nghiêm túc, đến lúc cần thiết anh ấy sẽ sử dụng một số thủ đoạn không thể để người khác biết, trong sự lương thiện cũng có chút gì đấy tà ác, được mệnh danh là “Luật sư côn đồ”, “Người bạn của chị em phụ nữ”.
Trong toàn bộ cuốn tiểu thuyết, anh ấy là nhân vật chính duy nhất, toà án chính là nơi anh ấy trình diễn, không có ai có thể cướp đi ánh đèn sân khấu của anh ấy ở đây.
Có độc giả từng trêu là: Mỗi khi Hạng Hoa Công lên tòa, nếu phát huy thất thường thì đối phương rơi vào bẫy, phát huy bình thường thì luật sư của đối phương rơi trúng bẫy, còn phát huy vượt xa người bình thường thì đến cả thẩm phán cũng rơi vào bẫy.
Sau này cuốn tiểu thuyết này bị mua bản quyền chuyển thể thành phim, nhờ những cuộc tranh luận tuyệt vời tại tòa án và lời tuyên bố kết thúc đầy ấn tượng nên đã nổi tiếng... Sau đó vì Cảnh Bội bỏ dở giữa chừng nên mới mãi vẫn không có phần hai.
Cảnh Bội tin tưởng Hạng Hoa Công sẽ có cách để giúp Ưng Thiến đánh thắng vụ kiện này, ngoại trừ những thủ đoạn khiến người ta không thể lường trước được của anh ấy thì còn có một nguyên nhân khác, trong bối cảnh cô viết có một câu: Hạng Hoa Công là huyền thoại trong giới luật sư, bắt đầu tự khởi nghiệp, trải qua 5070 vụ kiện, chưa bao giờ thua một vụ kiện nào.
Hiện tại, Hạng Hoa Công bị công ty đuổi việc, ra ngoài khởi nghiệp, mặc dù trước đấy anh cũng chưa thua vụ kiện nào, nhưng bắt đầu từ lúc này anh ấy mới trở thành huyền thoại.
Lần này, anh ấy sẽ dùng vụ án của Ưng Thiến để bắt đầu huyền thoại của mình.
… Đấy là trong điều kiện không có sự cố nào xảy ra do sự hợp nhất của thế giới.