Giữa hai ngọn núi, những "ngôi sao" nhỏ bé nhưng phát ra ánh sáng lấp lánh đồng loạt sáng lên, chúng tụ tập lại hình thành hai "dải sao" tuyệt đẹp, như một giấc mơ kỳ ảo.
Chỉ có điều những "dải sao" đẹp đẽ này khi rơi vào mắt thiếu tướng ma tộc Phần Kiêu, lại mang theo linh khí của trời đất và sát khí rực rỡ!
Đây là một kích chứa đựng linh khí của trời đất khi lên Trúc Cơ, dù tu vi của bản thân hắn đã đến Ma Đan, hắn cũng không thể chính diện chống đỡ một kích kết hợp giữa trời đất và con người như vậy.
Càng không bàn đến trong lực lượng sao trời này còn mang theo một sức mạnh “Mặt trời mặt trăng” mà ma tộc cực kỳ kiêng kị, nếu chỉ là ma tu có ma lực bình thường, chắc chắn sẽ bị thương đến thần hồn.
Ngay lập tức, Phần Kiêu ngẩng đầu nhìn về phía mặt hồ Lạc Tinh ở xa xa.
Thiếu nữ được bao quanh bởi ánh sao bước trên mặt nước, mái tóc dài đen nhánh như thác nước chảy tự do trong gió, giống như một tiên nữ, nhưng lại vô tình nhìn hắn không chút cảm xúc.
Phần Kiêu đột nhiên nở nụ cười.
Hắn nâng cây thương trong tay lên chặn lại công kích của ánh sao, lại phát hiện ánh sao đó sau khi bị hắn đánh tan lại giống như hắn dự đoán lại tụ tập một lần nữa, không chịu bỏ qua, hắn lại càng cười to hơn.
Hắn đột nhiên bắt lấy tay của Tư Mãn Nguyệt ném về phía ánh sao kia, đồng thời thân hình từ trạng thái rắn hóa thành sương đen rồi nhanh chóng lui về sau.
Trong tiếng hét kinh sợ của Tư Mãn Nguyệt, Phần Kiêu cười lớn nói:
"Xem ra hôm nay ta đến đúng lúc, được chính mắt chứng kiến Thanh Huyền môn có thêm một vị tiên tử có trên bảng Anh Tài và bảng Vạn Thiên."
"Tại hạ là Phần Kiêu của Ma tộc! Hôm nay được tiên tử 'chiếu cố', sau này nhất định sẽ hồi báo! Hẹn gặp lại!" - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T
Khi Phần Kiêu rời đi hắn lại dùng thần thức mạnh mẽ quét qua mười mấy đệ tử mới vẫn đang kinh hoàng chưa định thần được trên Cầu Vấn Tâm một lần nữa.
Đáng tiếc cuối cùng vẫn không thu hoạch được gì, trong lòng hắn kinh ngạc nhưng cũng chỉ có thể rút lui.
Ban đầu là muốn thừa dịp hôm nay Thanh Huyền môn mở cửa, thu nhận đệ tử mới để trà trộn vào, nhân lúc hỏi một số tin tức về chính phái, lại lén lút làm một số chuyện.
Nhưng mà công dụng của "Ẩn Tức Đan" mà hắn tốn nhiều công sức chuẩn bị lại bị người khác phá hủy. Ẩn Tức Đan cũng không phải đan dược bình thường, đó là Địa giai linh đan phải dùng linh dược Địa giai mới có thể luyện chế ra được! Tuy Ẩn Tức Đan chỉ là đan được Địa giai hạ phẩm, những vẫn trân quý hơn nhiều linh đan khác.
Ít nhất hắn có thể xác định, Cầu Vấn Tâm của Thanh Huyền môn tuyệt đối không có khả năng nhận ra hắn là ma tộc sau khi dùng Ần Tức Đan.
Nhưng hắn vẫn bị lộ tẩy.
Hắn nghĩ đến cuồng phong đẩy hắn ra ngoài.
Hắn thậm chí không hề phòng bị, hoàn toàn bị đẩy ra ngoài mà không cách nào khống chế được.
Phần Kiêu híp mắt lại, trong đám đệ tử mới cùng lên núi với hắn, nhất định có một người có thân phận không rõ, tu vi cao thâm!
Là người đó đã làm kinh động đến Cầu Vấn Tâm, thậm chí là trận pháp bảo vệ núi. Hắn bị người nọ đẩy ra làm thế thân.
"Chậc."
Sau khi bị đẩy ra ngoài, hắn vốn định bắt cóc "Thiên Phượng Chi Nữ" nổi danh của Thanh Huyền môn, mang nàng ta ra ngoài làm chút chuyện, hủy đi thanh danh của Thiên Phượng Chi Nữ, hoặc trực tiếp làm bẩn thân thể của Thiên Phượng, khiến Thanh Huyền môn ngờ vực và tức giận.
Kết quả lại gặp phải một nha đầu đột phá Trúc Cơ.
Những người bình thường đột phá Trúc Cơ đương nhiên không có khả năng là đối thủ của hắn, ma tu đã đạt đến Ma Đan, nhưng nha đầu kia giống như thức tỉnh thể chất sao tinh mạnh mẽ, bị quấn vào khá là phiền toái......
"Hôm nay mọi việc đều không thuận lợi. Khi về lão tử phải bắt mấy tên đoán mệnh!”
Trong lòng Phần Kiêu hùng hùng hổ hổ, trực tiếp bỏ đi.
Mà lúc này, chúng đệ tử ở bên hồ Lạc Tinh mới lấy lại tinh thần sau khi kiếp sợ và hoảng loạn.
Chỉ là khi bọn họ quay đầu nhìn về phía Tư Tiểu Tinh trên mặt hồ, lại có chút không khống chế được biểu cảm dại ra và kinh ngạc cảm thán.
Bọn họ chưa bao giờ thấy qua Tư Tiểu Tinh mỹ lệ lóa mắt như vậy.
Ánh sao rực rỡ vây quanh nàng, mặt hồ phản chiếu đầy sao dưới chân nàng. Trong đêm đen, nàng thật sự như một tiên nữ.
Bởi vì quá mức kinh người, trong lúc nhất thời không ai mở miệng nói chuyện.
Mãi cho đến khi Tư Mãn Nguyệt bị ném xuống đất đau phát ra tiếng, mọi người mới hồi phục lại tinh thần..
"Á! Mãn Nguyệt sư muội, muội có sao không?"
"Nhanh nhanh lên, cùng ta đi qua Cầu Vấn Tâm đón đệ tử, chắc nhóm đệ tử mới này bị dọa ngốc rồi!”
"Chấp sự Phi Hồng Phong đã đến! Mau báo cáo chuyện ma tộc muốn lẻn vào và bắt cóc Mãn Nguyệt!"
Các đệ tử tinh anh của năm đại chủ phong nhanh chóng làm những việc mình cần làm, nhưng thỉnh thoảng vẫn lén lút nhìn về phía Tư Tiểu Tinh đang đi đến từ mặt hồ.
Đầu tiên Âu Dương Cung nâng Tư Mãn Nguyệt dậy, điều này làm cho Tư Mãn Nguyệt cảm thấy an lòng hơn một chút.
Đại sư huynh quả nhiên thương nàng ta nhất, sẽ không giống như những người khác chỉ lo nhìn Tư Tiểu Tinh mà mặc kệ nàng ta bị thương.
Tuy nhiên Tư Mãn Nguyệt chưa kịp an lòng được bao lâu, sau khi nàng ta vừa được Phùng Chuyết và Mã Tiêu đỡ lấy, Âu Dương Cung đã buông tay nàng ta ra, lập tức đi về phía Tư Phồn Tinh, rõ ràng trên mặt mang theo tươi cười.
"Tiểu Tinh, chúc mừng muội thành công đột phá Trúc Cơ."
Tư Phồn Tinh nghe vậy cũng không ngần ngại lộ ra một nụ cười xán lạn. Nàng đã nhịn nửa tháng thậm chí còn chậm một ngày mới thành công đột phá Trúc Cơ, tất nhiên là chuyện vô cùng đáng mừng.
Tuy nhiên nàng vẫn xem nhẹ ác ý của thế giới này hoặc có thể nói là độ khó khi đột phá Trúc Cơ của mình.
Mười sáu ngày nàng ẩn mình dưới mặt nước để bế quan tuy không bị ngoại vật quấy rầy, tu vi cũng nhanh chóng đột phá từ tầng mười Luyện Khí đến Luyện Khí đại viên mãn, nhưng không có cách thành công đột phá từ Luyện Khí lên Trúc Cơ.
Giống như có cái gì đó đang áp chế nàng, lại như thiếu cái gì đó rất quan trọng, làm nàng không cách nào thanh công lên Trúc Cơ. ( truyện trên app T Y T )
Đó chính là lý do kéo nàng đến mười sáu ngày.
Thật ra cho đến sáng ngày hôm nay nàng vẫn không tìm được điểm đột phá.
Nhưng lúc chập tối, khi Cầu Vấn Tâm kích hoạt trận pháp bảo vệ của môn phái, lực lượng vô hình áp chế nàng bỗng nhiên lơi lỏng một chút, giúp nàng tìm được điểm đột phá.
Rồi sau đó nàng thành công đột phá Trúc Cơ vọt lên khỏi mặt nước, ánh sao sáng rực rỡ chiếu xuống người nàng, nàng cảm giác như đã tìm được thứ quan trọng mà thiên địa thiếu, sau đó máu trong cơ thể nàng dâng trào, từ đó có thể dẫn động lực sao tinh.
Chỉ là...
Tư Phồn Tinh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời lại một lần nữa bị tầng mây che phủ, khẽ nhíu mày.
Nhưng nàng cảm thấy nàng không thành công thức tỉnh thế chất đặc thù.
"Thật không ngờ nha đầu ngươi lại có thể đột phá Trúc Cơ trong vòng ba tháng, lại còn thức tỉnh thế chất rất lợi hại.”
Bỗng nhiên bên tai Tư Phồn Tinh vang lên một giọng nói có chút quen thuộc, lại có chút xa lạ.
Nàng quay đầu liền nhìn thấy Mục Thiên Lưu lúc này có vẻ trầm ổn hơn một chút.
Lúc này người này vẫn khoanh tay với dáng vẻ lão tử là đại gia, nhưng ánh mắt hắn nhìn nàng, lại hoàn toàn không còn chán ghét thậm chí là thù hận như trước kia.
Tư Phồn Tinh chớp chớp mắt.
Không ngờ hiệu quả của nước mắt tẩy não kia lại có tác dụng lâu dài đến Mục Thiên Lưu như thế? Chẳng lẽ thật sự phải là phải bóp cổ nhỏ giọt nước mắt vào đầu người đó thì hiệu quả mới tốt nhất?
Mục Thiên Lưu lại cảm nhận được cảm giác lạnh lẽo ở cổ lần nữa, suýt nữa thì không nhịn được lùi bước lại một bước. Tuy nhiên hiện tại hắn đã là người trải qua gió lạnh thấu xương, với tu vi tầng bốn Trúc Cơ. Tuyệt đối không thể lùi bước!
"Chậc, đừng tưởng rằng ngươi đã đột phá Trúc Cơ thì có thể vênh mặt lên! Hiện tại ta chính là tầng bốn Trúc Cơ! Hơn nữa, ta cũng chưa thức tỉnh thế chất đặc thù, nhìn đi, khi ta thức tỉnh thể chất đặc thù ở Kim Đan khẳng định sẽ lợi hại hơn người thức tỉnh thể chất đặc thù ở Trúc Cơ như ngươi!”
Tư Phồn Tinh nhướng lông mày.
"Ồ."
Mục Thiên Lưu liếc nhìn tiểu sư tỷ giống như đã thay đổi không ít sau ba tháng không gặp nhưng càng thêm đáng ghét, cuối cùng vẫn không tình nguyện mở miệng nói: "... Những chuyện trước kia là lỗi của ta. Đây là để bồi thường cộng thêm quà chúc mừng ngươi đột phá Trúc Cơ. Về sau ta sẽ không tìm ngươi giao đấu nữa.”
Mục Thiên Lưu nói xong quay người định rời đi, nhưng Tư Phồn Tinh lại cười ha ha sau lưng hắn.
"Quà nhận lỗi ta nhận. Nhưng mà, sau này ta vẫn sẽ tìm ngươi giao thủ đấy."
Không đánh tiểu tử nhà ngươi đến nở hoa đầy mặt, thì thật không xứng với nhiều chuyện ngươi đã làm được trước đó!!
Bước chân Mục Thiên Lưu bỗng dừng lại, đột nhiên cảm thấy xương cốt có chút đau đớn. Ưm, chắc là do gió thổi nhiều quá mà thôi.
Rất nhanh các đệ tử trên Cầu Vấn Tâm đã được dẫn đến bên hồ Lạc Tinh.
Lần này tổng cộng có hai trăm ba mươi sáu đệ tử mới thành công thông qua tuyển chọn, gia nhập Thanh Huyền môn.
Tư Phồn Tinh đứng bên hồ, phát hiện bản thân giống như nhận được tất cả ánh nhìn chăm chú của nhóm đệ tử mới.
Tư Phồn Tinh: "???"
Sau đó, một thanh niên khoảng mười tám, mười chín tuổi trong số các đệ tử mới bước ra, vóc dáng cao gầy, khí chất lãnh đạm, đôi mắt đen huyền, chỉ có điều khuôn mặt vô cùng bình thường, có chút đáng tiếc cho khí chất và đôi mắt của hắn.
Trước mặt mọi người hắn thi lễ với Tư Phồn Tinh:
"Đa tạ tiên tử đã ngăn gió cứu mạng.”
"Tại hạ chưa từng nghe tên, xin hỏi tiên tử tên là gì?"
Tư Phồn Tinh: "....."
Tư Mãn Nguyệt: "......"
Chúng đệ tử của núi khác: "......"
Các đệ tử mới: "!!"
Vị sư huynh dũng cảm này, dám hỏi câu hỏi mà bọn ta đều ngại hỏi!