Tư Phồn Tinh bị câu hỏi thẳng thắn của Mạc Bất Văn làm cho sửng sốt một chút. Sau khi hồi phục lại liền dùng ánh mắt vô cùng kinh dị nhìn người thiếu niên có diện mạo vô cùng bình thường này.   

Tuy đây là thế giới tu chân, khác với những thế giới phong kiến cổ đại. Nhưng có thể ở lần gặp đầu tiên quang minh chính đại hỏi tên nàng như vậy, người này cũng vô cùng gan dạ đó.   

Tư Phồn Tinh lại không cảm thấy chán ghét, bởi vì có thể nhìn ra sự nghiêm túc và chân thành từ trong đôi mắt đen như mực của hắn.

Tư Phồn Tinh suy nghĩ một chút, rồi trả lời: "Ta tên là Tư Tiểu Tinh. Tuy nhiên, ta cảm thấy chỉ một ngôi sao thì quá nhỏ, ta thích tên Phồn Tinh hơn. Sau này ngươi có thể gọi ta là Phồn Tinh sư tỷ." 

Tư Tiểu Tinh là tên của muội muội Tư Mãn Nguyệt, không phải tên nàng. 

So với trên bầu trời chỉ có một Tiểu Tinh, thì Phồn Tinh rực rỡ và có sức mạnh hơn. 

Mạc Bất Văn nghe Tư Phồn Tinh nói như vậy tròng mắt đen láy của hắn lóe lên một tia cười nhẹ, dường như rất thích lý do nàng thay đổi tên. 

"Phồn Tinh rực rỡ, sáng ngời trên trời. Quả là một tên hay." 

Mạc Bất Văn mỉm cười nói xong câu này, lại lần nữa chắp tay tỏ vẻ biết ơn Tư Phồn Tinh một lần nữa rồi lùi lại.

Khi hắn lui về phía nhóm đệ tử mới nhập môn, hắn lập tức hòa nhập vào đám đông, không còn ánh hào quang chói mắt trong đám đông như trước. 

Sự thay đổi này không đột ngột, mà tự nhiên khiến người ta quên mất sự hiện diện của hắn.

Lúc Mạc Bất Văn lui về sau, một chấp sự vì ma tu mà đến vung tay lên nói:   

"Được rồi, trời đã tối. Hôm nay có sự xuất hiện của ma tộc nên đã chậm trễ một ít thời gian, các ngươi mau theo ta đi vào đại điện bái kiến chưởng môn và chư vị trưởng lão, chấp sự rồi nhanh chóng chọn nơi tu luyện.” 

Vị chấp sự này nói xong, trong tay áo phóng ra một chiếc khiên đồng, chiếc khiên này lập tức biến thành một tấm chắn khổng lồ, đưa toàn bộ đệ tử bên hồ Lạc Tinh lên không trung.  - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T

Những đệ tử mới chưa từng thấy thuật pháp thần kỳ này đều nhìn xung quanh với vẻ mặt kinh ngạc, trong khi các đệ tử tinh anh của Ngũ Phong đến đón đệ tử mới lại tỏ ra rất bình thản.

Thời gian chưa đến một nén nhang, Lưu chấp sự liền mang theo các đệ tử đến đại điện của Thanh Huyền môn.   

Lúc này trong đại điện đã có trưởng môn và các trưởng lão chấp sự chờ đợi sẵn.

Sau khi các đệ tử tinh anh của Ngũ Phong tiến vào đại điện, liền đứng sau lưng các trưởng lão hoặc chấp sự của họ. Tuy nhiên Tư Phồn Tinh, Mục Thiên Lưu và một vài người khác lại đi theo đại sư huynh Âu Dương Cung đứng sau chiếc ghế trống bên trái vị trí của chưởng môn. 

Đại trưởng lão Lư Mộ Dương hôm nay vẫn đang bế quan, trên núi của bọn họ lại không có chấp sự, nên chỉ có thể đứng sau chiếc ghế trống.

Chờ tất cả đệ tử tinh anh đứng yên, các đệ tử mới đứng giữa đại điện cảm nhận không khí nghiêm trang không ai dám mở miệng.

Chưởng môn Thanh Hồng chân nhân ngồi ở ghế cao nhất trong đại điện, lẳng lặng nhìn thoáng qua hai trăm ba mươi sáu đệ tử mới, bỗng nhiên vung tay lên. 

Hai trăm ba mươi sáu đạo linh quang lập tức bay về phía bọn họ!

Nhóm đệ tử mới nhìn thấy linh quang kia trong lòng đều có chút hoảng sợ, có mấy người theo bản năng muốn trốn tránh nhưng cuối cùng vẫn bị linh quang kia bao phủ ở đỉnh đầu. 

Tư Phồn Tinh hơi hơi trừng lớn hai mắt sau đó hiểu ngay ý định của chưởng môn sư thúc. Có lẽ sự biến động của Cầu Vấn Tâm và trận pháp bảo vệ môn phái hôm nay vẫn làm chưởng môn sư thúc nghi ngờ về các đệ tử mới, đây là muốn kiểm tra một lần nữa.

Quả nhiên, sau vài giây, chưởng môn chân nhân liền chỉ ra mười mấy người rồi nói với bọn họ ngày mai liền xuống núi về nhà.   

"Các ngươi tuy không phải ma tu, nhưng Thanh Huyền môn ta không thu nhận những người có âm mưu, tâm tính xấu. Ngày mai liền trở về đi.”   

Mười mấy thanh niên thiếu nữ kia lập tức tái mặt, có mấy người còn lộ ra vẻ căm hận. Nhưng bọn họ biết lúc này có nói cái gì cũng vô dụng, cũng chỉ có thể yên lặng đứng ở một bên.

Sau đó, chưởng môn Thanh Hồng mới lộ ra một nụ cười ôn hòa:  "Hôm nay các ngươi đều là đệ tử nhập môn của Thanh Huyền môn ta. Có thể đến được chỗ này, ta tin tưởng lòng quyết tâm tu luyện của các ngươi rất kiên định. Thanh Huyền môn ta có năm ngọn núi lớn: Phi Nhạn Phong, Phi Hồng Phong, Phi Lang Phong, Phi Vân Phong và Phi Ngư Phong, mỗi ngọn núi đều có phương pháp tu luyện riêng biệt, chuyên biệt."

"Hôm nay trưởng lão và chấp sự của năm ngọn núi đều có mặt ở đây, chúng ta sẽ căn cứ vào thuộc tính linh căn, và có thể là đặc tính huyết mạch của các ngươi để phân vào các ngọn núi để tu luyện. Các ngươi cũng không cần lo lắng sẽ chọn nhầm núi, nếu trong quá trình tu luyện hoặc thăng cấp các ngươi thể hiện được thiên phú tu luyện phù hợp với một núi khác, Thanh Huyền môn sẽ tự động cho phép các ngươi tu luyện dưới sự chỉ dẫn của trường lão và chấp sự của ngọn núi khác. Sẽ không làm chậm trễ thiên phú của các ngươi.”  ( truyện trên app T Y T )

"Tuy nhiên, Thanh Huyền môn ta là môn phái lớn nhất ở Nam Lục với rất nhiều đệ tử. Chỉ riêng đệ tử tạp dịch đã có đến năm nghìn người, mà đệ tử ngoại môn có ba nghìn tám trăm mười ba người, còn đệ tử nội môn tinh anh là sáu trăm hai mươi sáu người."

"Hôm nay các ngươi gia nhập Thanh Huyền môn ta, sẽ bắt đầu từ đệ tử ngoại môn của các ngọn núi."

"Ba tháng sau, nếu các ngươi tu luyện thành công, có thể thông qua khảo hạch của môn phái thăng cấp lên nội môn hoặc đệ tử tinh anh.” 

"Các ngươi không cần lo lắng, cứ chăm chỉ tu luyện là được. Mặc kệ các ngươi có thiên phú hay đặc thù gì, ba tháng làm đệ tử ngoại môn là điều không thể tránh khỏi. Các sư huynh sư tỷ trong đại điện cũng từng trải qua chuyện này."

Thanh Hồng chưởng môn nói xong, linh quang vẫn bao phủ trên đầu các đệ tử mới bắt đầu có sự biến đổi. Rất nhanh hiện lên một loại hoặc vài loại màu sắc linh quang khác nhau. 

Những linh quang này có lớn có nhỏ, có đậm có nhạt, thậm chí linh quang trên đầu đệ tử vượt qua Cầu Vấn Tâm đầu tiên, hóa thành hình dạng một con trâu màu vàng đất. Tư Phồn Tinh nhìn thấy cảnh này không khỏi tắm tắc khen lạ. 

"Thiên phú của tiểu tử kia không tồi, nhìn dáng vẻ này là có linh căn thổ và thể chất đặc thù hình trâu.”   

Mục Thiên Lưu nói thầm mội tiếng. Tư Phồn Tinh bừng tỉnh. 

Hiển nhiên thể chất đặc thù này đã thu hút sự chú ý của các trưởng lão và chấp sự từ bốn ngọn núi, sau khi linh quang tan đi vị đệ tử mới kia ngay lập tức bị bốn ngọn núi tranh giành, cuối cùng vẫn rơi dưới trướng trưởng lão của Phi Ngư Phong. 

Sau đó một thiếu nữ có đơn linh căn hệ hỏa cũng rất được chú ý, cuối cùng bị trưởng lão của Phi Hồng Phong chọn. 

Theo lý người tiếp theo nên là người xếp thứ ba với diện mạo bình thường kia. 

Chỉ là linh căn của hắn không có gì đặc thù, giống như ngoại hình của hắn chỉ là tam linh căn thổ, kim, thủy rất bình thường, bản thân ngoài khí chất và đôi mắt cũng không có chỗ nào đặc biệt, thế nên đã bị nhóm trường lão và chấp sự xem nhẹ, nhìn về phía các đệ tử có thiên phú hơn. 

Khi gần như tất cả các đệ tử mới đều có núi để đi, thanh niên bình thường bị bỏ qua này mới thở dài, chủ động tiến lên một bước chắp tay lại: 

"Chưởng môn chân nhân. Đệ tử muốn gia nhập Phi Nhạn Phong." 

Hắn vừa bước lên, mở miệng, chưởng môn và các trưởng lão chấp sự bỏ qua hắn lập tức chú ý đến hắn, sau đó trên mặt lộ và biểu cảm kinh ngạc.   

Thanh Hồng chưởng môn nhìn thanh niên với khí chất phi phàm và đôi mắt đen thẳm, có chút ngoài ý muốn nói: 

"Ngươi muốn gia nhập Phi Nhạn Phong?" 

Sau đó ông lắc đầu: "Hôm nay đại trưởng lão Phi Nhạn Phong còn đang bế quan. Hơn nữa đại trưởng lão Phi Nhạn Phong bởi vì thích yên tĩnh nên cơ bản không thu đồ đệ, ngươi vẫn nên chọn một ngọn núi khác đi.” 

Mạc Bất Văn lại tỏ ra rất kiên định:  “Chưởng môn chân nhân, đệ tử thật sự muốn gia nhập Phi Nhạn Phong. Vì trong khi qua Cầu Vấn Tâm được đại sư huynh Âu Dương và Phồn Tinh sư tỷ cứu giúp, từ đó đệ tử liền kính trọng và ngưỡng mộ, rất muốn gia nhập Phi Nhạn Phong để trở thành đồng môn với Âu Dương sư huynh, Phồn Tinh sư tỷ.”   

Mấy người Thanh Hồng chưởng môn đương nhiên đều biết chuyện đã xảy ra tại hồ Lạc Tinh, sau đó bọn họ vẫn phải xử lý chuyện ma tu lẻn vào và Tư Tiểu Tinh thành công đột phá Trúc Cơ. 

Nhưng khi nghe Mạc Bất Văn nói bởi vì nguyên nhân này mà muốn gia nhập Phi Nhạn Phong, Thanh Hồng chưởng môn và các trưởng lão không khỏi có chút dở khóc dở cười. Nhưng nhìn dáng vẻ lại không giống như nói đùa kia, Thanh Hồng chưởng môn suy nghĩ một lát:   

"Nếu ngươi khăng khăng muốn gia nhập Phi Nhạn Phong thì cũng được. Chỉ là Phi Nhạn Phong không có đệ tử nội môn hay đệ tử tinh anh gì cả, bảy đệ tử của Phi Nhạn Phong đều là thân truyền của đại trưởng lão. Nếu ngươi gia nhập Phi Nhạn Phong mà vẫn không cách nào được đại trưởng lão công nhận trở thành đệ tử thân truyền, vậy ngươi chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn. Kết quả này ngươi có chấp nhận được không?”   

Sự chênh lệch trong chế độ đãi ngộ giữa đệ tử ngoại môn và đệ tử nội môn cùng với đệ tử tinh anh là rất lớn, đổi lại là người khác thì dù thế nào cũng sẽ do dự một chút.   

Nhưng mọi người trong đại điện lại nhìn thấy trên mặt thanh niên này lộ ra biểu cảm vô cùng vui sướng, không chút do dự liền gật đầu. 

"Đệ tử chấp nhận." 

Rồi sau đó, bọn họ nhìn thấy người thanh niên thu lại nụ cười, dùng biểu cảm vô cùng nghiêm túc nói: 

"Đạo lý tu hành chủ yếu ở bản thân. Nếu tâm trí vững vàng, cố gắng tu luyện, cho dù chỉ là đệ tử ngoại môn, cũng có thể phá vỡ tận trời." 

Vào khoảnh khắc này, khí thế và thần thái tỏa ra từ người thanh niên, khiến cho gương mặt vô cùng bình thường của hắn trở nên bắt mắt hơn bao giờ hết. 

Một lúc sau, Thanh Hồng chưởng môn mỉm cười: 

"Hay cho một câu đạo lý tu hành chủ yếu ở bản thân! Có lời này của ngươi, ngày sau Phi Nhạn Phong sợ là sẽ có thêm một kỳ tài.”   

Từ đó, Phi Nhạn Phong có thêm người thứ bảy.

Sau khi chúng đệ tử rời đi, tất cả bảy người của Phi Nhạn Phong đều bị chưởng môn và vài vị trưởng lão giữ lại: "Tiểu Tinh, chúng ta nói về chuyện con thành công đột phá Trúc Cơ và thể chất.” Chưởng môn vẫy tay gọi Tư Phồn Tinh.

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play