Mười sáu ngày sau.

Ngày chín tháng chín.

Mấy ngày gần đây, các đệ tử trong Thanh Huyền môn đều đang bàn tán xôn xao về chuyện Tư Tiểu Tinh đã mất tích ít nhất mười ngày.

Ban đầu Tư Tiểu Tinh đang bế quan trong tiểu viện của mình để đột phá Trúc Cơ, nhưng vào ngày thứ năm khi nàng đang bế quan, linh sủng báo lửa của Lục Tinh Dao cháu gái Tam trưởng lão đột nhiên phát cuồng, phá tan cấm chế trong viện của Tư Tiểu Tinh khi Lục Tinh Dao và Tư Mãn Nguyệt đang nói chuyện phiếm ở Phi Nhạn Phong, một luồng hỏa diễm lập tức thiêu rụi nhà gỗ của Tư Tiểu Tinh.

Lúc đó bản thân Lục Tinh Dao cũng sợ đến choáng váng, mà Âu Dương Cung chạy đến đầu tiên cũng nổi giận, suýt chút nữa rút kiếm giết chết con báo lửa kia, sau đó vung tay hóa linh khí thành mưa dập tắt lửa, vọt vào trong phòng cứu người. 

Ban đầu tất cả các đệ tử đều cho rằng lần thử thách vào Trúc Cơ này của Tư Tiểu Tinh đã hoàn toàn thất bại, thậm chí có thể do bị tấn công của lửa nên tâm trí sẽ bị hỗn loạn có thể dẫn đến việc tu vi bị thụt lùi. Nhưng Âu Dương Cung nổi giận đùng đùng đi vào nhà, khi ra lại với vẻ mặt ngơ ngác.

Sau đó, mọi người mới biết được Tư Tiểu Tinh căn bản không có ở trong phòng nhỏ của nàng để đột phá Trúc Cơ. 

Căn bản không biết nàng đã chạy đi đâu. 

Bởi vì mệnh bài của Tư Tiểu Tinh vẫn còn, mọi người đều biết Tư Tiểu Tinh còn sống. 

Chỉ là suốt hơn mười ngày sau đó Tư Mãn Nguyệt lo lắng cho muội muội lập tức phát động một nửa đệ tử của Thanh Huyền môn giúp nàng ta tìm người, chỗ thích hợp để bế quan trong môn phái đều bị mọi người tìm, nhưng vẫn không tìm thấy Tư Tiểu Tinh. 

Điều này làm cho các đệ tử Thanh Huyền môn nhịn không được đều thảo thuận hoặc suy đoán xem rốt cuộc Tư Tiểu Tinh đã chạy đến chỗ nào để bế quan, với tại sao nàng không thành thành thật thật bế quan ở Phi Nhạn Phong, một hai phải chạy đến chỗ khác?- Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T

"Tư Tiểu Tinh có phải bị ngốc rồi hay không? Bế quan ở chỗ nào cũng không bằng bế quan ở phòng có được các sư huynh sư tỷ bảo vệ an toàn chứ.”

“Ha, ngươi nói lời này không cảm thấy tự vả mặt sao? Trên thực tế nếu Tư Tiểu Tinh thật sự bế quan ở Phi Nhạn Phong, lúc này chỉ sợ nàng đã phế rồi.”

“Nếu như thế, vậy chẳng lẽ Tư Tiểu Tinh đã đoán được từ trước?”

"Ai mà biết được? Dù sao nàng cũng làm đúng. Mà ta thấy, khi có người đang bế quan ở nội phong, tốt nhất không mời khách đến là tốt nhất.”

Câu chuyện tương tự như vậy thường xuyên xuất hiện trong những ngày gần đây giữa các đệ tử nội môn. Làm Tư Mãn Nguyệt nghe xong mà cảm thấy rất khó chịu.

Giống như những người này đều đang trách nàng ta mời đám người Lục Tinh Dao đến nên mới xảy ra sự cố, nhưng nàng ta làm sao biết được con báo lửa đó đột nhiên phát cuồng đâu? 

Nếu muốn trách thì cũng không nên trách nàng ta. Huống chi không phải Tư Tiểu Tinh căn bản không bế quan trong phòng nhỏ của nàng sao?

Vì thế Tư Mãn Nguyệt cảm thấy khó chịu trong mấy ngày liền, tuy Phùng Chuyết và Mã Tiêu ngay từ đầu cũng rất tức giận, nhưng nhìn thấy dáng vẻ khó chịu của Tư Mãn Nguyệt, cuối cùng vẫn không đành lòng trách nàng ta, chỉ mắng hai câu còn lúc sau biến thành an ủi. 

Cơn giận của Âu Dương Cung kéo dài lâu hơn một chút, ngoài sự tức giận, trong đầu hắn còn thêm một lớp nghi hoặc.

Tại sao Tiểu Tinh lại không bế quan ở trong phòng nhưng vẫn giả vờ ở trong phòng? Nàng hình như biết, bế quan ở chỗ này không an toàn... 

Nhưng sau ba ngày, khi thấy Tư Mãn Nguyệt ngày ngày dùng ánh mắt khổ sở và ủy khuất nhìn hắn, Âu Dương Cung vẫn buông nghi ngờ xuống, lại trở thành đại sư huynh an ủi Tứ sư muội. 

Các đệ tử trong môn phái đã tìm mấy ngày nhưng vẫn không tìm thấy Tư Tiểu Tinh, đến ngày thứ bảy cuối cùng bọn họ cũng dừng tìm kiếm. Bởi vì chưởng môn Thanh Hồng chân nhân lên tiếng, không cần lãng phí thời gian vào chuyện không liên quan nữa. 

Tuy không thấy bóng dáng của Tư Tiểu Tinh nhưng cũng không chết, vậy tất cả kết quả sẽ được biết sau nửa tháng nữa.

Chưởng môn đã ra lệnh, chúng đệ tử tất nhiên không dám lãng phí thời gian tu luyện, mọi người cũng chỉ có thể chờ kết quả vào nửa tháng sau. 

Nhưng thoáng cái đã qua nửa tháng, nhưng các đệ tử lại không nhìn thấy bất kỳ linh khí tụ tập để lên Trúc Cơ nào.

Thậm chí đã đến ngày thứ mười sáu kể từ khi Tư Tiểu Tinh đóng cửa bế quan, lại lần nữa đến ngày lựa chọn đệ tử ba năm một lần của Thanh Huyền môn, vẫn không biết Tư Tiểu Tinh ở đâu cũng không có chút động tĩnh nhỏ nào. 

Tại hồ Lạc Tinh dưới chân núi Thiên Trì.

Những đệ tử nội môn tinh anh của năm ngọn núi Phi Nhạn Phong, Hồng Nhạn Phong, Phi Lang Phong, Phi Vân Phong và Phi Ngư Phong đều đứng trên cỏ bên cạnh hồ Lạc Tinh, chờ đợi các đệ tử mới của môn phái sẽ vượt qua Thang Thiên và Cầu Vấn Tâm.

Người thường ở tu chân giới muốn gia nhập tiên môn, ngoài việc phải có linh căn cơ bản nhất về một thuộc tính và đáp ứng yêu cầu về tuổi tác, còn phải vượt qua khảo nghiệm tiên môn.

Mà khảo nghiệm của Thanh Huyền Môn là “Thang Thiên” và “Cầu Vấn Tâm”.

Thang Thiên là đoạn cầu thang từ chân núi lên cổng môn phái, mỗi bước đi của người bình thường đều cảm nhận được lực lượng linh lực chồng lên.

Còn Cầu Vấn Tâm là sau khi bước lên cổng môn phái, một cây cầu sắt nối từ cổng môn phái đến đỉnh núi Thiên Trì.

Những người chưa tu luyện khi đi lên Cầu Vấn Tâm, hầu như đều phải đối mặt với suy nghĩ trong nội tâm và dục vọng của bản thân.

Lúc này, một ngày đã trôi qua, trời đã tối, sao kim đã xuất hiện.

Sau khi đi qua Cầu Vấn Tâm lúc này chỉ còn chưa đến một trăm người trong ba ngàn thiếu niên thiếu nữ muốn bái nhập Thanh Huyền môn.

Đi đầu là một thanh niên mặt mày nghiêm nghị với làn da ngăm đen, sau lưng là một thiếu nữ xinh đẹp linh động, hoàn toàn đối lập với khuôn mặt lạnh kia. 

Sau đó là một thanh niên có vẻ ngoài bình thường, không có đặc điểm nổi bật, chỉ có đôi mắt thoạt nhìn đen đến đặc biệt. Nếu không phải vì khí chất lạnh nhạt và tự nhiên của hắn thì có lẽ sẽ bị người khác bỏ qua, sợ rằng khi đi chung đường còn bị người khác xem nhẹ. 

Đây chính là ba người đi đầu trong lần nhập môn này.

Ở phía sau bọn họ còn có mấy chục người không giống nhau, đều là cắn răng đi qua đoạn đường cuối cùng này. 

Đột nhiên trong lúc đó, cơn gió nhẹ ban đầu đang lướt qua bỗng ngừng lại một lát.

Rồi sau đó, như thể phát hiện ra sự tồn tại không nên có của tà ma, gió bão nổi lên! 

Trong thời gian ngắn mây đen tụ tập lại, Cầu Vấn Tâm ở giữa các ngọn núi bị cuồng phong thổi làm chao đảo. ( truyện trên app T•Y•T )

Các thiếu niên thiếu nữ đang ở trên cầu bị sự thay đổi này làm cho mặt trắng bệch, thét chói tai, sắc mặt mấy đệ tử đứng bên hồ Lạc Tinh cũng thay đổi. 

Linh khí quanh thân Âu Dương Cung dâng trào, rút kiếm bay lên!

"Cầu Vấn Tâm phát sinh biến động linh khí! Ma đạo nào dám xâm nhập vào Thanh Xuyên môn ta! Nhanh ra đây chịu chết!"

Những người mới trên Cầu Vấn Tâm nghe vậy lập tức hoang mang nhìn về phía những người khác, trong sự hoang mang đó, thanh niên đứng thứ ba vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, rồi sau đó hắn nhìn về phía thanh niên đứng thứ tư với quần áo đẹp đẽ quý giá, cười nhẹ một tiếng.

Một cơn lốc liền đẩy người đó trực tiếp lên trời.

Cùng lúc đó, ma khí bùng phát.

"Ma tu!!"

Âu Dương Cung lao đến với một kiếm.

Khi thanh niên kia bị đẩy bay một cách khó hiểu lúc này sắc mặt thay đổi đột ngột. Hắn không thể tin được quay đầu lại nhìn Cầu Vấn Tâm, nhưng vẫn không phát hiện bất kỳ người khả nghi nào.

Phương pháp ẩn nấp của hắn tuyệt đối không thể bị Cầu Vấn Tâm phát hiện, nhưng bây giờ… lại bị phá vỡ!

Sắc mặt thanh niên đột nhiên tối sầm lại, lúc này hắn không cách nào giấu giếm nữa, nên cười lạnh một tiếng trong tay xuất hiện một cây thương ma khí.

"Thật ra chỉ muốn xem thử xem Thanh Xuyên Môn, môn phái chính đạo đệ nhất có gì lợi hại, hiện giờ bại lộ, vậy thì tất cả các ngươi chuẩn bị chết hết cho bổn vương!"

Cây thương ma khí của người này chạm vào kiếm nước của Âu Dương Cung, nháy mắt trời đất thay đổi. 

Trong khi đó các đệ tử mới đang trên Cầu Vấn Tâm cũng bị sóng linh khí tấn công, đến mức ngã trái ngã phải.

Dưới một kích, vẻ mặt Âu Dương Cung đều ngưng trọng đến cực điểm.

Hắn ý thức được thanh niên kia tuyệt đối không phải là ma tu bình thường, thậm chí lực chiến còn có chút mạnh hơn. 

Nhưng hôm nay hắn đi một vòng quanh môn phái, xung quanh đều là sự đệ sư muội đồng môn không cách nào tấn công. Còn tên ma tu kia có thể giết chóc mà không phải lo lắng gì, thật sự là...... 

Ngay lúc này, thanh niên ma tu đã lao đến bên bờ hồ Lạc Tinh, sau đó hắn ta duỗi tay bắt Tư Mãn Nguyệt bên trong đám đệ tử, rồi bay lên không trung.

"Đều đứng yên cho ta!"

Thanh niên lộ ra bộ mặt thật, khuôn mặt đầy vẻ xấu xa và lạnh lùng.

"Không thì tiên tử Thiên Phượng của các ngươi sẽ thành phượng chết trong hôm nay!"

Một câu nói, khiến Âu Dương Cung và tất cả đệ tử Thanh Huyền môn đứng sững lại.

Mà Tư Mãn Nguyệt cũng đầy vẻ khiếp sợ, thân thể hơi run lên. 

Không khí bỗng nhiên chìm vào sự tĩnh lặng.

Thanh niên ma tu kiêu ngạo mà nở nụ cười.

Khi hắn duỗi tay vuốt ve khuôn mặt của Tư Mãn Nguyệt, định nói gì đó, đột nhiên linh khí trên ngọn núi lại lần nữa dâng trào.

Ngay sau đó, mây đen bao phủ toàn bộ hồ Lạc Tinh nháy mắt tan biến, hàng ngàn vì sao sáng rực chiếu xuống mặt hồ, rực rỡ lấp lánh.

Trong nháy mắt tiếp theo, nước hồ vọt thẳng lên cao, ánh sao như chuỗi xích.

Trong làn nước, dưới bầu trời sao, một bóng dáng thiếu nữ vươn lên.

Toàn thân thiếu nữ được bao phủ trong ánh sao khẽ nâng tay, chỉ tay về phía Cầu Vấn Tâm và thanh niên ma tu…

Gió trên núi bỗng ngừng lại.

Ánh sao sắc bén như sát khí!

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play