Việc cấp bách tôi không thể không suy nghĩ.

Ngày mai nên bước chân nào ra đường thì khả năng bị đuổi việc sẽ nhỏ hơn.

Như mọi người thấy đấy, cái mỏ của ông chủ tôi rất hỗn.

Hỗn đến mức con chó qua đường cũng phải bị mắng một trận.

Thân là chủ tịch của tập đoàn Thẩm Thị, người thừa kế duy nhất của nhà họ Thẩm.

Ngoại trừ đẹp trai, dáng người ngon, biết đầu thai ra thì anh ấy chẳng có ưu điểm gì cả.

8 chữ mà giới truyền thông Giang Thị dùng để đánh giá anh ấy là: [Lưu manh thương giới, khó lòng phòng bị.]

Trận chiến thương nghiệp của người khác: tàn nhẫn lại xem nhẹ pháp luật.

Trận chiến thương nghiệp của Thẩm Diệp: vô sỉ lại không có tố chất.

Nhân viên của tập đoàn Tống Thị phạm sai lầm ngu xuẩn, đắc tội với khách hàng bị lên hot search.

Tập đoàn Thẩm Thị chiếm được của hời.

Thẩm Diệp dùng tài khoản chính thức đăng liên tiếp ba bài bỏ đá xuống giếng.

Không nói đến đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi thì ít nhất cũng nên là họa vô đơn chí:

[Tiểu Tống có chuyện gì vậy? Khách hàng nên là thượng đế.]

[Ôi, cảm ơn phú quý đầy trời mà chủ tịch Tống tặng, về già xứng đáng được hưởng thái miếu.]

[Nhìn thấy có một nửa cư dân mạng đều đang mắng chửi, tôi rất đau lòng, nửa còn lại thì sao? Không có bàn phím hả?]

Cay đến mức chủ tịch Tống phải block anh ấy.

Tổng kết: Không phạm pháp như mất hết mặt mũi.

Có thể làm thư ký cho anh ấy có thể bởi vì chúng tôi là người của cùng một thế giới.

Đạo đức của tôi có tính năng động chủ quan.

Mà tiền lương mà anh ấy trả thì có tính quy luật khách quan.

Điều kiện tiên quyết để phát huy tính năng động chủ quan một cách đúng đắn, bắt buộc phải tuân theo tính quy luật khách quan.

Tôi không thể cứ vì đạo đức mà từ chối tiền được phải không?

Đơn giản mà nói, vẫn là câu nói đó: Tiền mà anh ấy trả thật sự quá nhiều.

Lấy cái này để thử thách cán bộ thì được nhưng tôi không được.

Thế là hai chúng tôi liên thủ, nó chẳng khác nào anh ấy mở cửa thả chó.

Con người anh ấy ấy mà, ngoại trừ nổi tiếng với vẻ ngoài còn có cái mỏ hỗn và thù dai.

Xét thấy đối thủ Lục Thị có ý định ép giá, mạnh mẽ cướp thức ăn từ trong miệng cọp của Thẩm Thị, sau đó hai nhà cùng lúc đấu thầu mảnh đất ở phía tây thành phố.

Bởi vì hai tòa văn phòng của hai công ty ở đối diện.

Thẩm Diệp cố ý mua một cái gương to, ngày ngày chiếu vào đối diện.

Sau khi chiếu một tháng mới nhận ra hiệu quả hao tài không được rõ ràng cho lắm.

Thế là đổi thành tôi đóng giả làm dì dọn dẹp vệ sinh, trà trộn vào nội bộ Lục Thị, dùng nước sôi tưới cho cây phát tài của chủ tịch Lục.

Nghe nói hôm đó, chủ tịch Lục mê tín khóc như một đứa trẻ.

Ngày hôm sau, chủ tịch Lục mời khách hàng đi ăn cơm.

Dưới sự che chắn của Thẩm Diệp, tôi lẻn vào phòng bếp, đổi mười hai món chính thành mười món hoa hiên vàng.

Thành công khiến lần hợp tác này bị hủy.

Không còn cách nào khác, chủ tịch Lục chỉ đành dẹp đường hồi phủ.

Chủ tịch Lục đã có tuổi rồi, chú trọng dưỡng sinh, rèn luyện, đạp xe.

Chân trước tôi vừa mới xì lốp xe người ta, chân sau Thẩm Diệp đã mặt không đỏ, tim không đập mà lái xe giả vờ tình cờ gặp, chu đáo mà đưa chủ tịch Lục về nhà.

Khiến cho trong lòng chủ tịch Lục do dự.

Mắng anh ấy cũng không được mà cảm ơn anh ấy cũng không xong.

Đang suy nghĩ xem anh ấy chui ra từ đâu, về nhà đã bị vợ đánh cho một trận, lí do là trên vạt áo sơ mi của ông ấy có vết son.

Chủ tịch Lục phản ứng lại trong lòng thấy hối hận vô cùng, có khổ mà không thể nói.

Thương trường tình trường, cái nào cũng không được như ý.

Chủ tịch Lục bị bắt nạt đủ rồi, ánh mắt Diệp Thẩm lại nhìn về phía cậu chủ Lục.

Cậu chủ Lục còn chưa tốt nghiệp đại học, không quan tâm đến sản nghiệp gia đình.

Bị ép ngày nào cũng phải đến công ty điểm danh.

Thời gian đi làm không phải chơi game cũng là xem phim.

Thẩm Diệp mua chuộc thư ký phòng làm việc cậu chủ Lục.

Nếu cậu ấy xem phim thì rút dây máy tính của cậu ấy.

Nếu cậu ấy chơi game thì lén lút trộm dây sạc của cậu ấy.

Không đến hai tuần, cậu chủ Lục không những bị đồng đội mắng cho máu chó đầy đầu, rank trên game cũng rớt ba bậc.

Vốn tưởng rằng ít nhiều gì cậu ấy cũng sẽ có chút cảnh giác, không ngờ người đó lại cây ngay không sợ chết đứng tìm đến ba cậu ấy.

- Con đã bảo phong thủy chỗ này của ba không tốt rồi, ngay cả cái cây cũng không sống nổi, ba lại không tin.

Sau đó cậu ấy thuận lý thành chương mà đi thuê phòng riêng ở quán net để chơi game.

Tôi cũng thuận lý thành chương mà sắp xếp người đẹp tiến vào.

Sau đó Thẩm Diệp cũng thuận lý thành chương gọi điện báo cáo với chủ tịch Lục, nói con trai ông ấy học hành không tốt.

Tối hôm đó cậu chủ Lục về nhà bị đánh đôi hỗn hợp đến tàn nhẫn, hôm sau khóc lóc cáo trạng với ông cụ Thẩm thảm thiết biết bao.

Dưới quấy nhiễu vật lý, Thẩm Thị thắng thầu.

Thẩm Diệp bật bài Vận May Đến phát bằng loa lặp đi lặp lại ở trước cửa công ty.

Thân là thư ký thân thiết của anh ấy, anh ấy vừa vểnh mông cái là tôi biết anh ấy định đánh rắm gì.

Tôi yên lặng lấy ra tấm hoành phi: [Thẩm Thị sừng sững không ngã, địa vị Lục Thị khó giữ được.]

Chủ tịch Lục tức đến nỗi mặt mũi méo mó, không ra hình ra dạng chỉ vào Thẩm Diệp rồi mắng.

- Này, thằng nhãi khốn nạn nhà cậu, uổng công hồi cậu còn bé tôi còn từng bế cậu, đầu óc quá là đen tối.

Thẩm Diệp nhíu mày, giọng điệu chững chạc, đàng hoàng:

- Chú Lục, lời nói tốt đẹp kết duyên lành, lời nói ác ý làm tổn thương lòng người, lần sau chú đừng nói những lời bất lợi cho tình đoàn kết như này.

"..."

Nghĩ theo hướng tốt thì tôi là thư ký thuận buồm xuôi gió nhất dưới trướng Thẩm Diệp hiện nay, anh ấy không thể tìm được người nào khác thiếu đạo đức hơn tôi, à không phải, ý của tôi là không có ai tài năng hơn tôi.

Nghĩ theo hướng tiêu cực thì tôi giả vờ làm quỷ hèn nhát dưới trướng anh ấy nửa năm, anh ấy nói cái gì là cái nấy, tôi tuyệt đối không cãi lại, kết quả tất cả đều bị hủy vào hôm nay.

Nếu chỉ có vỏn vẹn mỗi chuyện này thì đã tốt, quan trọng là hồi cấp ba tôi và anh ấy xung khắc như nước với lửa, thi tốt nghiệp lên đại học còn hố anh ấy một vố.

Tôi của khi đó chưa từng nghĩ rằng sau sáu năm tôi sẽ làm thư ký dưới trướng của đối thủ một mất một còn.

Sau khi tốt nghiệp thạc sĩ, tôi vốn tìm được một công việc cũng không tệ, cũng được coi là công ty lớn.

Nhưng quản lý chi nhanh lại quấy rối tôi, trong lúc xúc động tôi đã đánh hắn ta một cách tàn nhẫn, lão già chó má ấy nằm viện hai tháng.

Bởi vì lão già chó má ấy là cậu út của chủ tịch, tôi bị đuổi việc thì thôi còn bị liệt vào danh sách đen trong ngành.

Trong lúc tôi đang thất nghiệp, Thẩm Diệp đã xuất hiện, không những không tìm tôi để tính sổ, còn dùng lương cao để tuyển dụng tôi.

Không so đo hiềm khích trước đây, chọn người hiền tài.

Anh ấy đúng là một người tốt.

Vì để anh ấy tiếp tục thuận lợi, tôi quyết định sẽ giả vờ luôn nhún nhường.

Không ngờ hôm nay lại bị lộ tẩy.

Thật sự là hỏng bét.

Anh ấy lại là một kẻ hay thù dai, nhỡ mà thù mới nợ cũ cùng tính sổ thì sao?

Không muốn nghĩ, điều này đáng sợ quá.

Tôi đi ngủ.

Ngủ ngon, cái thế giới tệ bạc này.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play