Thân là thư ký chủ tịch, lúc này tôi đang bê cà phê đã pha xong đứng ở ngoài cửa phòng họp.
Giọng nói trào phúng của người đàn ông đến cửa cách âm cũng không thể chặn lại được.
Tốc độ nói chuyện cực nhanh, nhả chữ rõ ràng.
- Một người, hai người, tôi cần các người để ăn không ngồi rồi à? Nói thật đi, cái bản kế hoạch này có phải các người dùng chân để viết không?
- Cầm lấy đi chợ thức ăn, bà dì đi ngang qua cũng phải khen một câu: tệ vãi! Thật sự là tệ vãi!*
*Ở đây tác giả dùng từ đa nghĩa, 菜 có nghĩa là thức ăn, ngôn ngữ mạng có nghĩa là tệ, gà. Nghĩa đen ở đây là thức ăn tươi, ngon, còn nghĩa bóng chửi người là tệ vãi.
- Còn có cái tập dự án này nữa, tôi đọc hai mươi trang mà cũng không biết cậu muốn nói cái gì. Cậu có thể nói rõ trọng điểm không? Với cái trình độ sắp xếp từ ngữ này của cậu, tôi vội đi chịu tang cũng không biết là ai chết nữa!
- Một lũ ngu dốt, đần độn, thần kinh không ổn định! Làm như một đống phân, thậm chí còn tự tin đến mức không thèm chùi đít đã dám cầm đến trước mặt tôi!
- Khi giới tự nhiên tiến hóa có phải mấy người quên mang theo não không, có thể nghiêm túc chút không? Tôi bỏ tiền để mời mấy người đến công ty để khiến tôi phát cáu hay là đến để làm việc?
Mọi người trong phòng họp đều làm rùa rụt cổ, không dám ho he một tiếng nào.
Nghe đến đây, tôi thức thời mà bê cà phê quay đầu bước đi.
Ông chủ đang nổi giận, tôi chán sống mới đi đến chặn họng súng.
Anh ấy có thể uống ít đi một cốc cà phê nhưng tôi không thể ăn mắng một trận.
Tôi mượn cớ đi vệ sinh, đợi lúc quay lại, phòng họp đã không còn ai nữa.
Tôi biết nguy cơ tạm thời đã được giải trừ.
Thế là tôi lại pha một cốc cà phê mới rồi đi về phía phòng làm việc của chủ tịch.
Cánh cửa mở hờ, có người đã đi trước tôi một bước.
Là trợ lý thư ký mới - Trình Tư Tư, do phòng tài vụ nhét vào bằng cửa sau.
Cô ta mặc chiếc váy ôm mông, bó sát người, chân đi giày cao gót đế đỏ 10cm, trang điểm tỉ mỉ.
Giọng nói như bị bóp lấy cuống họng, nũng nịu nói:
- Chủ tịch Thẩm, cà phê mà anh cần.
Nói xong cong eo, chuẩn bị đặt cà phê lên bàn.
Người đàn ông đang ngồi trước bàn làm việc, dáng người thon dài, thẳng tắp, tướng mạo trông cực kỳ khôi ngô, tuấn tú, mặt mày thâm thúy.
Có một loại ưu nhã và kiêu ngạo tự nhiên mà có.
Nhưng mà giờ phút này, đôi mắt ấy lại chứa vẻ lạnh lùng quá đáng.
- Cô là ai? Ai cho cô vào đây? Đây là công việc của cô sao? Đi ra ngoài.
Nụ cười trên mặt cô ta cứng đờ.
- Chủ tịch Thẩm, em là Trình Tư Tư, trợ lý thư ký mới đến. Chị Nam Từ đang bận, chị ấy bảo em đưa vào.
?
Thân là người trong cuộc trò chuyện, sao tôi không biết?
Người đàn ông cũng không ngẩng đầu, tiếp tục phê duyệt tài liệu.
Trình Tư Tư hít một hơi.
Giây tiếp theo, đôi chân dài giống như bị lòi trĩ rồi đứng không vững, cà phê đang bê muốn đổ về phía trước.
Người đàn ông không nhúc nhích, giọng nói lạnh lùng, trầm thấp:
- Tôi khuyên cô trước khi cô hắt thì nghĩ cho kĩ, bộ vest trên người tôi có giá 2 trăm nghìn tệ, cô có thể đền nổi không.
"..."
Cô ta lung la lung lay, cuối cùng thật sự đứng vững.
Người đàn ông nhìn cô ta, tầm mắt đánh giá cô ta một lượt.
Cười nhạo nói:
- Trang điểm thành như này, xin hỏi cô đi làm cái quái gì? Cô muốn báo cảnh sát đến bắt tôi đến cỡ nào?
- Tôi cũng không biết tại sao nhân sự lại tuyển cô vào đây, ngay cả tác dụng của tạo hình cũng không xong. Muốn thay thế vị trí của thư ký Quý? Nhưng cô vừa không đẹp như cô ấy, năng lực cũng chẳng bằng một phần nghìn của của cô ấy.
Tôi không nhịn được mà cong khóe môi.
Mắng chửi tôi lâu như vậy rồi, ông chủ chó má cuối cùng cũng thấy tôi tốt.
Nhưng mà tôi vui mừng quá sớm rồi.
Anh ấy bổ sung thêm:
- Đương nhiên, tôi cũng không phải đang khen ngợi cô ấy, cũng không phải đang mắng chửi cô, tôi chỉ đang trần thuật một sự thật mà thôi, giống như thư ký Quý trang điểm quê mùa giống như bà nội tôi vậy.
"..."
Nụ cười trên mặt Trình Tư Tư đã không giữ nổi nữa rồi.
- Hay là nói, cô nhắm vào vị trí bà chủ?
Giọng điệu của anh ấy mang theo ý chế giễu không che giấu chút nào.
- Con người không nên theo đuổi thứ vốn không thuộc về mình, thay vì ôm theo ảo tưởng không thực tế là một đêm bay lên đầu cành này thì chẳng thà nâng cao bản thân nhiều vào. Tôi gợi ý cô nên đi kiểm tra xem có bị parkinson hay bị động kinh không trước đã.
"..."
Tôi nên đoán trước từ lâu mới đúng.
Cái mỏ hỗn của Thẩm Diệp cũng đâu phải ngày một ngày hai.
Cô ta mang theo cốc cà phê khóc huhu hức hức đi ra ngoài.
Lúc đi qua cửa còn không quên lườm tôi cháy áo.
???
Giây tiếp theo, giọng nói không nóng không lạnh của người đàn ông vang lên.
- Thư ký Quý, cô còn định đứng ở cửa bao lâu? Kiêm chức làm bảo vệ luôn à?
Tôi hít một hơi rồi bước vào cửa.
Quả thực là tai bay vạ gió.
Anh ấy chậm rãi nâng gọng kính viền vàng lên, ngón tay thon dài gõ từng nhịp lên mặt bàn.
Nhìn cái điệu bộ này, chắc lại phải ăn chửi rồi.
- Thư ký Quý, tôi trả lương 7 con số một năm cho cô không phải để cô hóng chuyện. Hi vọng cô sẽ học theo cái cột điện* nhiều hơn, lúc nào cũng hiểu rõ xác định vị trí của mình.
*Đoạn này theo như sốp tìm hiểu được thì bên Trung các cột điện sẽ được dán một tờ có số hiệu và tên đường để định vị, ý ở đây là sếp Thẩm muốn thư ký Quý hiểu rõ vị trí và nhiệm vụ của bản thân.
- Có chút ý thức đề phòng nguy hiểm, giá trị bản thân của tôi bây giờ cao như vậy, nếu như bị người khác độc chết, thế thì cô phải vào tù ăn cơm tù rồi. ( truyện đăng trên app TᎽT )
Nể mặt tiền lương. Tôi nhịn!
- Tinh ý vào, nếu như độ cận cao quá, công ty có thể bỏ tiền cho cô làm phẫu thuật. Tôi không mong lần sau còn có người không đứng đắn muốn tiếp cận tôi.
Tôi đeo kính không độ, cũng đâu phải anh ấy không biết.
Trực tiếp chửi thẳng tôi là mắt mù đúng không.
- Còn nữa, thư ký Quý, bình thường cô không soi gương sao? Ăn mặc quê mùa như vậy, ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình tượng của công ty, khách hàng bị cô dọa chạy rồi ai đền bù tổn thất cho tôi?
Tôi ha ha cười gượng.
- Cười xấu như vậy, cô không cười còn hơn.
Thẩm Diệp.
Tôi fuck bố anh.
Cái mồm này càng ngày càng đê tiện.
Nếu không phải anh trả cho tôi thật sự quá nhiều thì tôi đã không làm từ lâu rồi.
Cái này mà gọi là lương hả? Rõ ràng là phí ấm ức.
Từ phòng làm việc đi ra, Trình Tư Tư ôm lấy một thùng đồ, cô ta đang thu dọn đồ đạc.
Cô ta bị sa thải rồi.
Ngay cả phòng tài vụ cũng bị ông chủ mắng cho một trận.
Cô ta giẫm giày cao gót vang lên bình bịch.
Cô ta nhìn tôi, trong mắt toàn là vẻ thù hằn.
- Anh ấy không thích tôi nhưng càng không thích cô, đừng tưởng tôi không nhìn ra tâm tư của cô, ai mà không biết cô ngồi lên vị trí này kiểu gì, ngay cả xách giày cho anh ấy cô cũng không xứng.
Tôi mỉm cười, tất cả những ấm ức trước mặt ông chủ:
- Thật là ngại quá đi, tôi là thạc sĩ tốt nghiệp đại học Bắc Kinh, dựa vào tài năng và thực lực thật để ngồi vào vị trí này.
- Cũng đúng, làm sao mà so được với cô Trình tốt nghiệp đại học hạng ba dựa vào quan hệ mới tiến được vào đây.
Bình thường tăng thêm phiền phức cho tôi thì thôi đi, hôm nay hại tôi bị ăn mắng một trận thì không nói, còn muốn hắt nước bẩn cho tôi. Thật sự coi tôi là quả hồng mềm đấy à, ai cũng có thể bóp?
Một xu cũng không bỏ ra còn muốn mắng tôi, mơ đẹp ghê.
- Cô…
Dựa vào ưu thế chiều cao, tôi cúi người dựa lại gần.
- Dựa vào đàn ông để trèo lên tầng lớp cao hơn? Rất khó để bình luận, dù sao tôi cũng chưa từng trải nghiệm. Khác nghề như cách núi, tôi chúc cô thành công. Nghỉ việc vui vẻ nhé, cô Trình.
Mắng cũng không mắng lại, đánh cũng đánh không thắng.
Phải làm sao bây giờ?
Cô ta chỉ đành trơ mắt nhìn.
Cuối cùng cũng giải tỏa được phần nào bực tức trong lòng.
Tiến một bước là trời cao biển rộng, nhịn nhất thời là xơ nang vú.
Chân thành không lừa dối tôi.
Buổi chiều.
Tôi xới đất, tưới nước cho cây phát tài của ông chủ.
Tôi cầm cái xẻng nhỏ vừa đào vừa dùng sức.
Trong văn phòng không có ai, đồ thần kinh lại nổi điên nên tôi không nhịn được mà hừ hai câu.
- Ở công ty to to, tôi đào, đào, đào, tiền lương tôi dày cộp, vẫn không đủ để tiêu. Bị ông chủ siêu phiền phức, mắng, mắng, mắng.
Bỗng nhiên sau lưng truyền đến tiếng thở dài.
Thẩm Diệp lười biếng dựa vào khung cửa, không biết đã nghe bao lâu rồi.
Anh cong khóe môi, cười như không cười.
- Hát hay như vậy, thư ký Quý chán sống rồi à?
"..."
Thân là thí sinh hát lạc nhịp, vừa mới thể hiện giọng hát đã bị nghe lén.
Tôi xấu hổ đến độ cả mặt đỏ bừng.
Có muốn làm ca sĩ không? Nếu muốn để tôi báo cảnh sát.
"..."
Thẩm Diệp, tôi fuck cả lò nhà anh.