Hôm trước kì nghỉ quốc tế lao động,  Thẩm Diệp vừa mới đi công tác về.

Tài xế Tiểu Triệu vừa hay xin nghỉ phép, ông chủ bảo tôi đi đến cửa khách sạn đón anh ấy.

Bởi vì nhiều người nên tôi tìm mãi mà không thấy bóng dáng anh ấy đâu.

Thế là tôi gọi điện cho anh ấy.

- Sếp ơi anh đang ở đâu?

Giọng nói đầu dây bên kia lạnh lùng, trầm thấp.

- Đối diện cô.

Tôi khó hiểu rồi lại lái xe về phía trước.

- Tôi không thấy, hay là sếp vẫy tay đi?

Giọng nói của anh ấy giống như nghiến răng mà phát ra.

- Thư ký Quý, tay tôi vẫy sắp rụng luôn rồi, tôi chặn mười mấy chiếc taxi rồi.

Trong lòng tôi hoảng hốt.

- Ặc... Tôi thật sự không nhìn thấy.

Anh ấy cười lạnh:

- Cô lái quá rồi.

"..."

Chờ khi anh ấy lên xe, tôi ngượng ngùng mỉm cười, cố gắng che giấu sự xấu hổ.

Thẩm Diệp ngồi bên ghế phó lái, vắt chéo hai chân.

Ánh mắt thâm thúy mà nhìn tôi:

- Trong hốc mắt để hai quả trứng, chỉ biết chớp mắt mà không biết nhìn.

"..."

Muốn hạ độc cho anh ấy câm quá, không đùa!

Anh ấy lại mở miệng:

- Buổi tối về thu dọn đồ đạc đi, ngày mai đi công tác với tôi.

WHAT???

Vô lăng trong tay tôi suýt chút nữa thì không nắm chắc.

Tôi tưởng là anh ấy quên thời gian.

- Sếp ơi, mai là nghỉ lễ mùng 1 tháng 5 mà.

Anh ấy tiếp tục cuộc trò chuyện một cách tự nhiên:

- Tôi biết.

Ê có nhầm không vậy?

Ngày mai trai đẹp đã hẹn tôi đi ăn cơm rồi.

Con người tôi ngoài yêu tiền còn háo sắc.

Trai đẹp kia câu nào câu nấy cũng gọi tôi chị ơi, tôi nỡ lòng nào mà cho người ta leo cây chứ!

Tôi cố gắng đấu tranh:

- Sếp ơi em có thể không đi không?

Anh ấy liếc mắt nhìn tôi, dịu dàng mà lại tàn nhẫn phun ra mấy chữ:

- Không thể, trừ khi cô không muốn làm nữa.

Báo thù, đây chắc chắn là báo thù.

Đồ biến thái bụng dạ hẹp hòi.

Tôi tức đến nỗi lái xe nhanh như bay.

Cả đường đi tôi không thèm để ý đến anh ấy muốn nói rồi lại thôi.

Đến cổng công ty.

Anh ấy lề mề không xuống xe.

Lông mày nhíu chặt, sắc mặt tái xanh lại trắng bệch.

"..."

Bỏ mẹ rồi, tôi quên mất ông chủ say xe.

Giọng điệu anh ấy gượng gạo;

- Thư ký Quý, lộ trình đi mười lăm phút, cô tạt đầu xe khác 10 lần, chặn đầu xe khác 8 lần, mắng chửi người khác 6 lần. Cô mắc chứng tức giận trên đường à?

- Không nghĩ cho bản thân cũng nên nghĩ cho người ngồi ghế phó lái của cô nguy hiểm cho tính mạng, tôi gợi ý sau này cô đừng lái xe nữa.

"..."

Tôi gợi ý anh đừng mở miệng nữa.

Đến công ty, sắp xếp xong tài liệu ngày mai đi công tác.

Trai đẹp gửi tin nhắn cho tôi. hỏi tôi ngày mai mấy giờ đi để cậu ấy đến đón tôi.

Tôi áy náy mà trả lời:

- Không cần đâu, chị đi công tác gấp, hôm khác chúng ta lại đi chơi nhé, xin lỗi em nhé.

Đầu dây bên kia dừng lại một lát, vui vẻ chấp nhận:

- Không sao, em đợi khi nào chị rảnh. Chị đi công tác nhớ chú ý an toàn, thuận buồm xuôi gió.

Cậu ấy ngoan quá, chu đáo quá, tôi khóc mất thôi.

Nhìn đống tài lại trong tay, tôi càng nhìn càng tức.

Ông chủ không có ở đây, tôi dứt khoát cầm lấy điện thoại quay video như phát điên.

Tôi đếm cẩn thận từng vật phẩm ở trong phòng làm việc.

Từ cái ô mà bình thường sếp hay dùng đến cái bát ăn cơm, rồi cả cái thảm thủ công của Italy đang giẫm dưới chân.

Từ cái sofa anh ấy hay đặt mông ngồi đến bàn chải đánh răng anh ấy từng dùng trong nhà vệ sinh.

Caption:

[Tan làm tôi sẽ bán hết chúng nó rồi lấy tiền order 18 người mẫu nam.]

Quay xong rồi up lên một nền tảng video ngắn.

Kết quả trước khi đi ngủ vào ban đêm, tôi theo thói quen mở ra nhìn.

99+ thông báo.

Ngoài dự liệu, video viral lên rồi.

Bình luận đầu tiên:

[Cô bị điên à? Sao không dứt khoát bán luôn tôi đi? Là do có tâm sự gì nên do dự sao?

Giọng điệu quen thuộc này khiến lòng tôi hơi run.

Dưới bình luận đều đang nhạo báng:

[Chào mừng đón xem hiện trường đội quần.]

[Ha ha ha ha ha, lần đầu tiên thấy đùa mà bị sếp bắt tại trận.]

[Chủ thớt: ngày mai đi làm bởi vì bước chân trái ra đường nên bị sếp đuổi việc.]

[Phòng làm việc này đúng là giàu nứt đố đổ vách, 9 tệ 9, bỏ lên xe*, tôi không nói đùa.]

*Câu này xuất phát từ 1 video viral trên douyin, có một người bảo: mẹ bảo cho tôi người ta cũng chẳng thèm. Bây giờ tôi sẽ bỏ mình lên xe. 9 tệ 9 bao ship luôn tận nhà. 9 tệ 9 thường được dùng trong sale trên các sàn thương mại của Trung Quốc, sale sập sàn, kịch sàn là 9 tệ 9, giống kiểu sale 1k, 9k ở Việt Nam ấy.

[Ông chủ: phòng làm việc này là của cô chắc mà cô đòi bán?]

[Cô xem ông chủ quan tâm cô như vậy, hỏi cô có phải bị điên không đó.]

[Ông chủ: Con nhóc nhà cô buổi tối tốt nhất một mắt canh gác một mắt tuần tra.*]

*Mọi người biết cái kiểu một mắt nhìn điện thoại mình, một mắt liếc điện thoại vợ/chồng/người yêu mình chứ? Thì nó là kiểu đó đó.

[Cô đúng là nhân tài, add friend cô rồi đó, từ chối đi.]

[Người tốt nhà ai ngay cả bàn chải second hand cũng bán luôn, đừng có vô tri vậy chứ.]

[Bàn chải tòe lông rồi, tôi gợi ý tặng luôn cho tôi đi.]

Tôi nhìn nhìn tên nickname của tôi: [Ông chủ của tôi là lão biến thái]

Bỗng nhiên có dự cảm không lành.

Không phải chứ, chắc không trùng hợp vậy đâu.

Tôi nhớ sếp tôi không chơi app này.

Tôi ấn vào trang cá nhân của bình luận top 1, cái gì cũng không có, chỉ có IP là cùng một thành phố với tôi.

Tôi thở phào một hơi.

Nhưng giây tiếp theo.

Danh bạ người liên lạc có tin nhắn gửi đến.

Ông chủ: [Thư ký Quý, ngày mai đi làm phiền cô giải thích nickname của cô một chút.]

Tôi: "..."

Chẳng thà bảo tôi giải thích tại sao không bán anh đi còn hơn.

Thế thì ít nhất tôi còn thể cây ngay không sợ chết đứng mà nói quả thực sẽ bán.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play