Hai người đàn ông rất dễ dàng đi tới trước mặt Khương Cẩn và những người khác, nhíu mày nói: “Còn không mau giao túi tiền ra đây?”
“Hai vị đại ca!” Mẹ Dương run run giao túi xách của mình cho bọn họ, vẻ mặt sợ hãi nói: “Trong túi có hơn năm trăm tệ (*) tôi chỉ dẫn con gái ra chợ mua đồ giá rẻ thôi, không phải là chủ cửa hàng gì đâu.”
(*) 1.695.110 VND.
Sau khi bà nói xong để chứng minh bản thân không nói dối, bà còn run rẩy lộn hết túi áo khoác bông và túi quần ra, giấy tờ và mấy tờ một tệ cùng vài đồng xu rơi ra ngoài.
Mặt bà lúc xanh lúc trắng nói: “Chúng tôi nghe nói hàng hóa trong chợ dạo này rất rẻ nên muốn mua vài chiếc áo khoác bông cho gia đình…”
“Thật là xui xẻo!” Người đàn ông mở túi ra, tuân thủ nguyên tắc ruồi muỗi gì cũng là thịt, không hệ chê tiền bên trong, ném cho người đằng sau, ánh mắt âm trầm lập tức dừng ngay trước mặt Khương Cẩn: “Lộn ngược túi đồ cô ra đây.” 
Thật ra hắn cũng không kỳ vọng trên người Khương Cẩn có bao nhiêu tiền.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play