Dương Lôi bĩu môi lắc đầu: “Không muốn, màu đỏ sến súa lắm!”
“Không muốn thì thôi!” Mẹ Dương cũng không nhượng bộ.
Đùa gì vậy chứ, màu trắng dễ bẩn, áo bông mà giặt nhiều lần thì không ấm nữa, bà tuyệt đối không đồng ý cho con gái mặc màu trắng.
Khương Cẩn giảng hòa: “Lôi Lôi, để chị xem rồi mua, đến lúc đó chúng ta mua giống nhau, mặc lên người khác còn tưởng chúng ta là chị em đấy?”
“Vâng ạ!” Dương Lôi nhanh chóng đồng ý, mặc kệ mẹ ruột đến bên cạnh khoác lấy cánh tay cô nhỏ giọng nói: “Chị chọn màu nhạt nhé, áo bông màu đen em đã có tận hai cái rồi.”
“Hai đứa đang nói gì đó?” Khương Thanh Thanh xách hai túi lớn đi vào: “Cô mua ít hạt dưa, đậu phộng với kẹo, để một túi ở đây, mấy đứa mà đói lúc rảnh cũng có thể ăn chút đồ.”
Gần đến Tết, bà ấy may đồ cũng rất bận, đặc biệt là năm nay thiếu đi hai thợ lành nghề là  Đình Đình với Vương Dĩnh, chỉ còn lại Kim Xảo Xảo và Phan Tuệ Tuệ, cũng bận tối mắt tối mũi.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play