Trên sàn không còn những mẩu giấy rác vương vãi, trên tủ đầu giường có một chiếc cốc sứ, bên trong còn nửa cốc rượu vang đỏ còn chưa uống hết. Đây chắc chắn là buổi sáng thứ Sáu, ngày 5 tháng 8.
Chiếc đồng hồ điện tử trên tủ đầu giường có in quảng cáo mì ăn liền đang hiển thị 6 giờ 27 phút.
Sớm hơn khoảng một tiếng so với giờ cô thường thức dậy tự nhiên, có lẽ là do tác dụng của nửa cốc rượu vang đỏ này. Trong miệng vẫn còn chút vị chua đắng của rượu vang để lại qua đêm, và cũng giống như cảm giác trong lòng cô vào lúc này.
Thời Quang lặng lẽ rời giường, sau đó cô nhanh chóng thay quần áo và bước ra khỏi phòng ngủ, còn người đang nằm ngủ trên sofa ngoài phòng khách thì đã tỉnh từ lâu.
“Mới mấy giờ mà đã dậy sớm thế?” Hoắc Minh Viễn uể oải nằm dài trên sofa, cả người anh quấn chặt trong tấm chăn ấm áp, anh há miệng ngáp một cái và nhìn đồng hồ trên tay, và không chút che giấu vẻ ngái ngủ trong giọng nói của mình.
“Tôi nói rồi, uống rượu khiến tôi không thể ngủ sâu cho nên tôi mới dậy sớm.”
Thời Quang nói với vẻ mặt bình thản, sau đó cô đi qua phòng khách và bước vào nhà vệ sinh.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT