Vốn dĩ Chung Đại Thông định mang rượu tới đây uống một chút nhưng Vân Hoành cũng không uống rượu, một mình hắn uống cũng không có ý nghĩa gì, vì thế cùng Hoa Chi lấy trà thay rượu nói vài câu chúc phúc, giống như từ “trường trường cửu cửu, trăm năm hảo hợp”.
Vân Hoành và Thẩm Vãn Tịch cứng ngắc bưng chén đáp lễ, sau khi liếc nhau một cái Thẩm Vãn Tịch lập tức cúi đầu yên lặng ăn cơm.
Hoa Chi dù sao cũng là nữ tử, nàng nhận ra không khí giữa hai người trước mặt có chỗ nào đó không đúng lắm, chưa nói tới chuyện thân mật thì Vân đại ca và tẩu tử có vẻ như chưa từng tiếp xúc thân thể, ngay cả ánh mắt nhìn nhau cũng rất ít, ngẫu nhiên có nói vài ba câu nhưng cũng rất khách khí, vô cùng câu nệ.
Muốn nói không có tình cảm vậy cũng không phải, Vân đại ca ngày thường đều rất lạnh lùng, đối đãi với người khác cũng cực kỳ xa cách, cả thôn này cũng chỉ có hai cha con Đại Thông mới có thể cùng hắn nói chuyện. Nhưng ánh mắt hắn nhìn tẩu tử lại lộ ra vẻ ôn hòa nói không nên lời, còn tẩu tử cũng ngượng ngùng. Lúc Vân đại ca không trở về thì tẩu ấy rất vui mừng, biểu tình rất tự nhiên, nhưng hắn vừa trở về thì cả người nàng đều giống như bị lửa đốt mặt đều đỏ ửng lên.
Bất quá, có lẽ đây chính là cách bọn họ ở chung đi, Hoa Chi nghĩ.
Tẩu tử dễ dàng thẹn thùng, thân thể cũng chưa khôi phục tốt, Hoa Chi nghĩ có lẽ bởi vì hai người vẫn còn chưa cảm nhận được niềm vui trên giường, bởi vậy ở bên ngoài cảm giác hơi xa lạ một chút.
Dù sao không phải ai cũng nhiệt tình như lửa giống nàng và Chung Đại Thông. Vừa đến giường liền hận không thể làm một lần, thật ra trước khi hai người họ thành thân cũng chưa từng gặp mặt, chỉ là tóc mai cọ xát vài lần khi động phòng hoa chúc mới trở nên quen thuộc, sau đó khoái hoạt thêm vài lần liền hận không thể so với thân nhân còn thân thiết hơn.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT