6.

Đầu tháng chạp, nô bộc nhanh chóng thu dọn đồ đạc theo cậu về Bá phủ trong kinh đô, hắn nhấc chiếc rương gỗ đầy kinh thư xếp lên xe thồ, nhìn người ta chăng dây buộc chặt từng rương gỗ kề sát nhau, sáng mai cậu đi rồi, hắn không biết bao giờ cậu sẽ trở lại, hắn muốn biết nhưng hắn không có can đảm để hỏi, cũng chẳng có tư cách và địa vị để hỏi.

Sớm tinh mơ sương phủ trắng mặt đất, hắn nhìn cậu khoác áo choàng dày màu đỏ bã trầu, viền cổ lông thú hung đỏ quý giá bồng bềnh chạm lên gương mặt non trẻ của cậu, quần áo dày làm cậu trông có vẻ béo lên, nhưng gò má hóp lại trắng bệch thì phản ánh ngược lại.

Mỗi khi cậu tắm, hắn lén lút nhìn ngắm xuyên qua khe hở của vách ngăn chạm trổ hoa lá, tấm lưng nổi rõ xương cánh bướm như muốn vỗ cánh bay lên, xương sống lồ lộ, xương sườn trơ gầy như nan quạt, túi da láng mịn bọc nắm xương mỏng manh yếu ớt làm sao.

Hắn không hiểu vì sao lòng hắn xót xa, ăn ngon mặc đẹp cao sang phú quý đầy thân như vậy, cớ sao cậu lại không đắp nổi vài lạng thịt lên người…

Hắn đứng sau lưng lão quản sự đã giảm một vòng thịt nung núc, dõi mắt nhìn cậu dẫm lên ghế gỗ bước vào trong xe ngựa, có hay không do ánh mắt của hắn quá ráo riết dính người, nên cậu mới quay đầu nhìn lại.

Hắn nhìn nét mặt lạnh nhạt của cậu, giọng nói hờ hững đều đều rót xuống.

“Giữ hắn lại quét dọn trong nhà đi, sang xuân ta còn quay lại đây nghỉ dưỡng.”

Lão quản sự vâng dạ liên hồi, cửa vải dày nặng hạ xuống, phu xe nhảy lên càng xe ngồi, vun roi quất mông ngựa điều khiển xe ngựa chạy đi, hắn nhìn một đoàn xe bảy tám chiếc nỗi đuôi nhau đi mất hút trong sương mờ mịt, trời chưa kịp có nắng lên.

Năm hết tết đến, hắn mặc đồ mới ra mộ song thân thắp hương, cỏ mọc thấp lè tè úa vàng trên mộ, bát cơm cúng trắng bong thơm nức dâng lên, khỏi hương vẩn lên cao rồi tan loãng giữa khoảng không cao vợi. 

Hắn không biết người chết rồi có cảm nhận được hương thơm của đồ cúng không nhỉ? Hắn chỉ mong dưới suối vàng hai người cũng đừng vất vả sớm khuya như ngày còn sống thôi, nếu họ đầu thai rồi, hắn hy vọng họ sẽ được sinh vào một nhà khá giả, sống cuộc đời ấm no yên bình.

Bẵng đi mấy tháng liền, mùa xuân đi qua, mơ mận chín lúc lỉu trên cành mà không thấy cậu quay lại, hắn sớm sớm quét sân nhà, nhìn cửa sổ cửa phòng nơi cậu từng sinh hoạt đóng chặt im lìm, bụi nam thiên trúc héo quặt quẹo do bị cậu đổ nước thuốc uống không hết vào gốc, nay đã xanh um trở lại rồi.

Hắn chống tay lên cán chổi, ngẩng đầu nhìn én liệng trên trời trong nắng mai, tự hỏi bầu trời này có gì hấp dẫn mà ngày ấy cậu cứ ngẩng mặt nhìn trời bằng ánh mắt xa xăm, ánh mắt đó cứ trôi đi cùng mây trời chẳng thể quay về nữa đâu.

Rồi mùa hè cũng sang mùa thu, đám lá đào lá mận cũng rụng dần, bụi trúc ngà cũng thưa bớt lá, nam thiên trúc nở hoa trắng nhạt, từng cụm nhỏ rung rinh trong gió heo may ùa về.

Một sớm nọ khi hắn vừa quét xong đám lá rụng, lão quản sự cầm chùm chìa khóa mở cửa dãy nhà, cánh cửa sổ ấy mở toang dưới ánh nắng sớm trong vắt, bụi mỏng vẩy xuống như rắc vụn vàng, tay hắn siết chặt cán chổi, trong lồng ngực hắn như ai đó cầm dùi trống gõ thùng thùng. 

Hoàng hôn đỏ quạch đủng đỉnh lặn sau rặng núi cao xa xa, đoàn xe ngựa chậm rãi tới gần, hắn chen lẫn cùng đám nô bộc trong nhà, quỳ sụp xuống vái chào người bước ra khỏi xe ngựa.

Dù hắn quỳ mọt dưới đất không nhìn thấy gì nhưng vẫn cố mà vểnh tai lắng nghe, giọng cậu hơi khàn, vẫn lạnh nhạt hờ hững nói từng chữ.

“Bảo hắn tới đây.”

Lão quản sự vỗ đầu hắn, tay túm vai áo hắn kéo lôi ra khỏi đám người đang quỳ, hắn ngước mặt nhìn cậu, người đã gầy lại càng gầy hơn, phục trang hoa lệ đến mấy cũng không giấu nổi khí sắc mệt mỏi lộ rõ trên gương mặt cậu.

Hắn bẩm một tiếng thiếu gia, cậu cũng nhìn kĩ hắn một lượt, vẫn màu da như lúa ngoài đồng, vẫn khỏe mạnh như con trâu ngốc, ánh mắt vẫn tròn sáng in rõ hình dáng cậu trong đó, ngơ ngơ khiến người ta ghét chẳng ghét nổi.

“Xoay lưng lại, cõng ta vào nhà.”

Hắn xoay người khom lưng đỡ lấy đôi tay cậu vòng qua cổ hắn, hắn vòng tay giữ đôi chân cậu, đôi chân chắc chỉ to hơn cánh tay của hắn một xíu, cánh tay giấu dưới lớp vải gấm lại càng khẳng khiu, người cậu nhẹ hẫng, nhẹ đến nỗi hắn cảm thấy như đang cõng một đứa trẻ trên lưng chứ không phải là một người đàn ông nữa rồi…

Tiếng ho khan vang vọng bên tai hắn, hắn bước đi càng nhanh càng vững cõng người trở vào phòng đã đốt than ấm chờ sẵn rồi.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play