1.

Hắn chỉ là con cái của một đôi vợ chồng tá điền già trong đại điền trang, cả đời cả kiếp này của hắn định sẵn chôn thân trong bốn góc ruộng làm lụng cả đời, sinh ra đã mang nợ chết đi cũng chẳng hết nợ, như cha mẹ hắn già yếu đổ bệnh cũng chỉ dám thoi thóp nằm im trong nhà đất, chờ cái chết đến gõ cửa từng ngày.

Ngày hôm đó trời quang nắng ấm, đại điền trang đón rước chủ nhân ghé thăm, lão quản sự già mọi ngày mặt thâm như đổ chì, dùng ánh mắt như thóc lép xói móc đám con đen con đỏ tính từng bao lúa, nay lão nở nụ cười như hoa dâm bụt nở tòe bên dậu rào, mặt đỏ như giấy pháo xum xoe khúm núm chạy theo phía sau một người áo gấm trẻ tuổi.

Nghĩ đến hai lão nhân gần đất xa trời nằm im nơi đó, tay hắn vuốt khẽ bộ quần áo sạch sẽ duy nhất của mình, những mảnh vá trên đó cũng được mẹ gã tỉ mẩn sửa lại ngay ngắn, hắn cúi gằm mặt nấp sau tường cao, im lặng chờ đợi.

Mặt trời khuất núi, sân sảnh trong nhà đèn đuốc sáng choang đông người qua lại, mấy chục bàn cỗ đầy người ăn uống, rượu thịt ê hề cười nói vui vẻ.

Hắn trà trộn vào đám đông bưng bê, cúi đầu thật thấp hít trộm mùi hương từ đĩa thịt xào nóng hổi, nước miếng ứa ra trong khoang miệng hắn, cái bụng hắn lên tiếng rầm rì, nhưng hắn vẫn phải nín thở cun cút bưng ra ngoài sảnh.

Lần này bưng trên tay bát cơm trắng nóng hổi, hắn nhìn quanh quẩn thưa người liền rúc vào một góc khuất, đặt bát cơm nóng vào một góc rồi bưng khay gỗ đi ra rồi vòng lại bếp như bình thường.

Hắn chột dạ, lo ngay ngáy suốt cả quãng đường đi, nhưng dường như không có ai phát hiện ra vấn đề gì cả, hắn có chút thở phào nhẹ nhõm, một chút nữa thôi hắn sẽ trốn đi rồi mang bát cơm trắng trở về nhà, cơm dù có nguội rồi nhưng ăn chắc chắn vẫn còn ngon lắm.

Chỉ là lúc hắn lén lút giấu bát cơm trắng trong ngực, dưới lớp áo bợt màu vá víu, ánh trăng sáng mờ nhạt trên cao phủ xuống mặt đất, hắn to lớn như con trâu mộng mà thân thể lom khom dúm dó cúi gằm mặt, hắn run rẩy nhìn đôi giày mũi cong cong bước ra từ điểm rẽ, những sợi chỉ thêu đẹp đẽ lấp lánh dưới ánh trăng bàng bạc, hắn quỳ mọt xuống như đất dưới chân sụp lở rồi.

Cậu chỉ là không nhớ đường lối trong khu nhà này nên mới đi lòng vòng xung quanh, vốn tưởng mình sẽ nhớ kĩ từng con đường nối tiếp nhau ở đây, không ngờ năm tháng đi qua đều có thể rửa trôi kí ức, cậu lớn lên, hắn còn lớn lên cao to hơn.

Hắn có lẽ không nhớ cậu, còn cậu lại mường tượng ra thằng nhãi năm đó, vừa vặn lại trùng khớp với người trước mặt, cậu lạnh lùng bảo.

“Đại điền trang có quy định, nô bộc nông điền ăn cắp trong trang sẽ bị đánh gãy chân tay, nộp phạt tính gấp mười lần giá trị đồ bị ăn cắp.”

“Lấy ra đây!”

Hắn run bần bật, hai tay nâng bát cơm trắng ủ trong ngực chậm chạp  nâng lên cao, cơm trắng tinh vẫn còn ấm, một hột cơm trong bát hắn cũng chưa dám chạm vào.

Lần đầu hắn ăn cắp, không dám nghĩ tới hậu quả, hắn chỉ muốn mang về nhà, ngày tết chưa đến nhưng tá điền trong đại điền trang chẳng được phép ăn gạo trắng thổi cơm, cha mẹ yếu lắm rồi, thóc trong nhà nộp tô điền nộp đinh hàng năm còn thiếu, bần cùng túng quẫn hắn làm liều, hắn chỉ dám nhân lúc đông đúc nhộn nhạo này mà lấy về một bát cơm thôi.

Cậu thẫn thờ trong lòng mà im lặng dửng dưng, bóng hắn run rẩy dưới đất, bóng cậu đổ dài in trên tường, dế kêu ri rích trong đêm, âm ỉ như tiếng than thở, gió thổi nguội bát cơm trắng xốp trên đôi tay to lớn chai cứng, người hắn run rẩy mà bát cơm đặt trên đó chẳng lung lay chút nào.

Vạt áo gấm trên người cậu đung đưa, những vân mây dệt chìm trong vải loang loáng dưới ánh trăng, lấp lánh êm dịu thoáng qua đôi mắt cậu.

Cậu bình thản bước lướt qua người hắn, nhạt nhẽo buông lời.

“Đi đi, sáng mai tới quỳ lạy tại sân sảnh chịu phạt.”

Hắn thở dốc tạ ơn, cộc trán xuống nền đất, lắng nghe tiếng bước chân xa dần, lại giấu bát cơm vào lồng ngực mình, lồm cồm bò dậy chạy nhanh đi ra khỏi đoạn đường vắng heo hút.

Cậu dựa tường nhìn theo bóng lưng đó, ánh trăng vương mãi trên vai người, gió cũng đuổi theo bước chân người, trăng vẫn là một, sao chẳng đẹp như ngày hôm đó…

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play