Lúc Thời Giản vừa nghe thấy âm thanh vang lên trong đầu, cô hơi bị giật mình, nhưng đã từng trải qua phó bản có hoa tường vi mọc ra mắt hay quái vật trực tiếp nuốt chửng người, nên khả năng chịu đựng tâm lý quả thật có chút tăng lên.

Trương Đống trước đó từng phổ cập cho Thời Giản rằng sau khi hoàn thành một phó bản, trước khi bước vào phó bản tiếp theo, người chơi sẽ được an toàn, không có quái vật mới xuất hiện.

Ngay sau đó, Thời Giản bị thành tựu kia thu hút sự chú ý, lông mày xinh đẹp của cô nhíu lại.

Thành tích [ Chó và Thời Giản không thể vào lâu đài] là cái quái gì vậy?]

Từ nhỏ Thời Giản đã được mọi người yêu quý, đi đến đâu cũng được hoan nghênh, sau khi thành danh lại càng được chào đón ở khắp nơi, đây là lần đầu tiên cô gặp phải tình huống như thế này.

“…”

Thời Giản cảm thấy không nói nên lời, cô nghĩ quái vật trong lâu đài thật sự chơi không đẹp.

Nhưng mà ai thèm vào cái lâu đài đó chứ, có mời thì cô cũng chẳng đi, có được không vậy?

Âm thanh trong đầu không vang lên nữa, ý thức của Thời Giản hoàn toàn khôi phục rõ ràng, cô dẹp bỏ những suy nghĩ châm chọc và bắt đầu quan sát xung quanh.

Cảnh lâu đài bị bao quanh bởi hoa tường vi, thường xuyên mưa lớn và tỏa ra bầu không khí u ám, giờ đã hoàn toàn biến mất không thấy tăm hơi, bây giờ Thời Giản đang đứng giữa một nơi hoàn toàn hiện đại, giống như trong một trung tâm thương mại.

Thời Giản thậm chí còn thấy ngay bên cạnh là một cửa hàng bán quần áo.

Qua lớp kính, cô có thể nhìn thấy các sản phẩm đa dạng, bên trong có nhân viên bán hàng đang chờ khách.

Xung quanh người qua kẻ lại, không có dấu hiệu có ai biến thành quái vật.

Mọi thứ đều rất bình thường, Thời Giản trước kia cũng rất thích đi dạo trung tâm thương mại, những chuyện xảy ra trong Lâu đài Tường Vi như thể chỉ là tưởng tượng của cô mà thôi.

Nhưng những người qua đường không bàn luận về quỹ cổ phiếu, mà là —

"Mấy ngày nữa cậu vào phó bản tiếp theo không?"

"Tôi muốn nghỉ ngơi thêm chút, dù sao cũng không biết lần sau có còn sống mà trở về không."

"Phó bản lần này tôi gặp phải rất tệ, suýt nữa mất mạng."

"Đồng đội hãm hại quá nhiều, thật sự không ổn, lần sau hy vọng tôi được ghép đội với những người đáng tin hơn, nếu là streamer cao cấp thì càng tốt."

Thời Giản đã hiểu, được rồi, cô vẫn còn ở trong thế giới ảo này, chưa trở về thế giới thực.

Thời Giản còn bất ngờ phát hiện trong tay mình bỗng dưng có một chiếc điện thoại.

Điện thoại này không phải của cô, lúc bị kéo vào đây, Thời Giản không hề mang theo điện thoại.

Cô đơn giản liếc mắt nhìn, bên trong không có gì cả, trống không, ngoại trừ các chức năng cơ bản, chỉ có một ứng dụng livestream, lúc này Thời Giản đoán rằng chiếc điện thoại này có lẽ được phát cho.

Thời Giản có rất nhiều thắc mắc cần được giải đáp, việc cấp bách nhất là gặp Trương Đống, có Trương Đống, một streamer kỳ cựu, mọi thứ có thể được giải thích một cách trọn vẹn.

Trước khi mọi người rời khỏi lâu đài, Trương Đống đã dặn Thời Giản gặp anh ta bên cạnh bức tượng cá voi, là người mới, Thời Giản còn rất xa lạ với nơi này, cô đương nhiên không biết bức tượng đó ở đâu, nhưng có thể hỏi, bức tượng này trông có vẻ nổi tiếng, rất nhanh chóng, Thời Giản được một chàng trai trẻ đỏ mặt nhiệt tình dẫn đến bức tượng cá voi.

"Vậy tôi đi đây."(App T-Y-T)

Sau khi Thời Giản nhiều lần tỏ vẻ không cần trợ giúp, chàng trai ấy vẫn quay đầu nhìn lại đầy lưu luyến rồi rời đi.

Thời Giản cũng không nhìn thấy Trương Đống, có lẽ cô đến sớm, hoặc anh ta bị chuyện gì đó làm trì hoãn, Thời Giản tìm một chỗ ngồi xuống và chờ anh ta.

Nhàn rỗi cũng nhàm chán, Thời Giản bèn lấy chiếc điện thoại kia ra, tò mò mở ứng dụng livestream lên.

Thời Giản vừa mở ra thì một hộp quà đỏ nhảy ra, trên đó ghi quà tặng cho tân thủ.

Cô nhớ Trương Đống đã từng nhắc đến gói quà người mới, chiếc máy quay của anh ta là do rút thăm từ đó, hơn nữa nghe nói rằng người mới có điểm tích lũy phó bản cao nhất sẽ rút được những đạo cụ rất mạnh.

Vậy cô không phải là người đạt hạng nhất sao!

Vừa nãy khi rời khỏi phó bản, âm thanh trong đầu đã báo với Thời Giản rằng cô là người tích lũy điểm số cao nhất trong phó bản [Lâu đài Tường Vi].

Thời Giản lập tức phấn khích, đạo cụ rõ ràng rất quan trọng với họ, cũng không biết cô có thể rút trúng thứ tốt gì.

Hy vọng càng mạnh càng tốt.

Thời Giản nín thở, tim đập dồn dập, thành kính đặt ngón tay lên gói quà cho tân thủ.

Một luồng ánh sáng lóe lên, dưới ánh mắt chờ mong của Thời Giản, gói quà mở ra.

Trên màn hình điện thoại hiện ra một đôi giày cao gót Barbie, màu huỳnh quang, xấu đến xuất chúng.

Mắt Thời Giản gần như mù luôn: ???

Cô có chút không tin, liền nhấn thêm hai lần nữa, trên màn hình hiện ra một dòng giới thiệu.

[Như bạn có thể thấy, đây là một đôi giày cao gót rẻ tiền mua ở vỉa hè, keo lộ ra ngoài, có vẻ như có nguy cơ bị hỏng bất cứ lúc nào, cũng không biết ai là kẻ ngốc sẽ mang nó về nhà.]

[Sau khi sử dụng: +2 Nhanh nhẹn, +10 lực tấn công]

Thời Giản coi tiền như rác: “...”

Thời Giản suýt nữa biến thành một chuỗi bình luận tự động, nếu hiển thị bình luận thật, chắc chắn chỉ có chửi bới và phàn nàn.

Cô chỉ để ý đến sự xấu xí của nó, không ngờ nó còn là một đôi giày cao gót rẻ tiền, keo dính lộ ra ngoài, có thể hỏng bất cứ lúc nào?

Dòng mô tả phía sau cũng đầy trào phúng, bình luận chính thức lại sát thương người chơi như vậy sao?

Nếu thứ này không ai muốn, tại sao nó lại xuất hiện trong túi quà của người mới, có thể làm ơn kiểm tra chất lượng trước khi phát cho các streamer không.

Việc được điểm tích lũy hạng nhất lấy được thứ tốt không áp dụng với cô à, đạo cụ không những không báo ân mà còn báo thù?

Tuy rằng Thời Giản vẫn mang dép lê dùng một lần, lúc đánh hạ quản gia Đường trong Lâu đài Tường Vi cô còn ao ước có một đôi giày cao gót, nhưng không phải kiểu “chu đáo” thế này!

Giới thiệu đôi giày cao gót Barbie còn có chút dài, thậm chí còn có một phần bị lập lại, Thời Giản chết lặng lướt xuống dưới.

Dòng tiếp theo là [Đạo cụ có thể phát triển].

"Cao thủ, thật ngại quá, tôi đến muộn."

Trương Đống vừa tới đã thấy Thời Giản mỉm cười miễn cưỡng, anh ta nghĩ rằng cô đợi quá lâu, câu đầu tiên Thời Giản hỏi là: "Giờ vẫn đang livestream sao?"

Trương Đống: "Không, rời khỏi phó bản là ngừng phát sóng rồi, trạm trung chuyển này là thời gian nghỉ ngơi của streamer, ai mà livestream 24/7 được chứ."

Thời Giản gật đầu: "Vậy thì tôi yên tâm rồi."

Vậy là Trương Đống thấy nụ cười gượng gạo của Thời Giản lập tức biến thành khuôn mặt vô cảm, ánh mắt trống rỗng.

Lúc này, Thời Giản không hề muốn "làm việc".

Cô kể lại với Trương Đống về món đạo cụ mà mình rút được, phản ứng đầu tiên của anh ta là: "Đạo cụ có thể phát triển thì chính là đồ tốt đấy!"

Nhưng theo sự hướng dẫn của Trương Đống, sau khi lấy giày cao gót ra, chúng kỳ diệu biến thành đồ vật thực, ngay cả Trương Đống, một đại thẳng nam, cũng chỉ có thể nén lại và thốt ra một câu: "Đúng là không đẹp lắm."

"Cái gót này trông không chắc chắn, đi vào có khi nào gãy không nhỉ?"

Sau khi đôi giày cao gót Barbie được hiện thực hóa, chúng lại xấu thêm một cấp độ mới, rõ ràng chứng minh mô tả không phải là bịa đặt.

Keo dán lộ ra ngoài, còn có những sợi chỉ thừa chưa cắt, Thời Giản cảm giác gót giày đang lắc lư, dường như sắp rụng ra.

"..."

"Cứ tạm gác chuyện này lại đã, bây giờ chúng ta đang ở trạm trung chuyển đúng không, nơi này là gì, còn có cái điện thoại này tự nhiên xuất hiện là sao..."

Thời Giản quyết định tạm quên đôi giày đó đi và chuyển sự chú ý sang việc khác.

Giống như Thời Giản đoán, chiếc điện thoại này là do bên phía livestream cung cấp, mỗi streamer đều có một chiếc.

Về phần trạm trung chuyển, đây là nơi các streamer chờ sau khi rời khỏi phó bản kinh dị, là một tòa kiến trúc cỡ lớn, nơi này ngoài các nhân viên làm việc thì đều là những streamer như họ, không thể rời khỏi trạm trung chuyển, nếu rời đi thì khả năng cao là chết.

Trạm trung chuyển có tổng cộng 11 tầng, bên trong bao gồm trung tâm mua sắm, siêu thị, khách sạn, thậm chí còn có bể bơi và thư viện…

Các streamer bắt buộc phải tham gia phó bản mỗi mười ngày một lần, là cưỡng chế chấp hành, điều này buộc Thời Giản phải từ bỏ ý nghĩ rằng mọi người có thể lợi dụng sơ hở, cứ ở mãi trong trạm trung chuyển, vì ở đây an toàn hơn so với vào phó bản.

Trương Đống: "Bên tổ chức rất thông minh, làm gì có chuyện tốt như vậy, mà ăn uống ở đây có thứ nào mà không phải tốn điểm đâu? Điểm tích lũy đều phải kiếm từ việc tham gia phó bản."

"Nhưng ở trạm trung chuyển có mọi thứ, đáp ứng được mọi nhu cầu của mọi người, miễn là có tiền, điểm tích lũy ở trạm trung chuyển chẳng khác nào tiền."

Thời Giản hỏi Trương Đống: "Tôi có bao nhiêu điểm tích lũy, xem bằng cách nào?"

Trương Đống vừa chỉ cho Thời Giản cách tra cứu, vừa vỗ ngực nói.

"Chỉ cần xem trên ứng dụng trong điện thoại... Đại lão yên tâm, cô đã cứu mạng tôi, lần này tôi kiếm được không ít điểm, hơn 1.400 điểm, tôi sẽ không để cô phải nhịn đói đâu, tôi cho cô 800 điểm được không?"

"Nếu cô thấy ít..." Trương Đống cắn răng: "Tôi cho cô 1.000 điểm!"

"Nhiều hơn nữa thì tôi chịu không nổi, vì người hướng dẫn tân thủ chỉ được 800 điểm thôi, tôi cũng phải chừa lại chút ít để ăn cơm."

Thời Giản biết rằng Trương Đống đã làm đủ rồi, anh ta có thể không cần lo cho cô, cô không hề biết gì về nơi này, Trương Đống cũng không có trách nhiệm phải giải thích cho cô.

Nhưng Trương Đống không chỉ đến để giúp đỡ, còn chia điểm tích lũy cho cô nhiều như vậy.

Thời Giản lắc đầu, "Tôi không cần điểm của anh, không cần đưa tôi."

Cô đã điều chỉnh trang cá nhân, trên đó hiển thị thông tin–

Họ tên: Thời Giản

Thuộc tính: Streamer cấp thấp

Điểm tích lũy: 2588 (Điểm cơ bản +300, vượt ải +1400, thưởng livestream và lượt yêu thích 888) ( truyện đăng trên app TᎽT )

Điểm cơ bản khi vượt phó bản là 300, Trương Đống biết Thời Giản đã biểu hiện rất tốt trong phó bản, nhưng không có kinh nghiệm dẫn dắt mọi người vượt ải, không ngờ cô lại đạt tới 1400 điểm, công việc hướng dẫn tân thủ mà Trương Đống nhận được đúng như kiểu trúng số độc đắc, một công việc béo bở nổi tiếng.

Trương Đống ngạc nhiên: "Phần khen thưởng livestream và yêu thích của cô cao thật đấy, gần bằng điểm vượt phó bản rồi, lượng người xem phó bản người mới thấp, nhưng chắc chắn sau này khi vào phó bản khác, cô sẽ kiếm được nhiều hơn."

Thời Giản: Cao sao?

Cô không có nhiều khái niệm về điều này, nhưng thấy Trương Đống vui vẻ với số điểm 1.400 của mình, cô mạnh dạn hỏi: "Vậy chúng ta cần đạt được bao nhiêu điểm thì mới có thể về nhà?"

Dựa trên những gì Thời Giản nghe từ các tân thủ khác trong tòa Lâu đài Tường Vi, cô cảm giác rằng có lẽ mọi người trong thế giới thực đều đã chết, hoặc đang cận kề cái chết.

Thời Giản muốn đổi lấy tấm vé hồi sinh, cô muốn mọi thứ trở lại bình thường.

Trương Đống gãi đầu: “Một trăm triệu.”

Thời Giản: ???

Cô cúi đầu nhìn lại số điểm tích lũy hơn hai nghìn của mình, đột nhiên cảm thấy từ "cao" không còn quen thuộc nữa.

Thời Giản nghe được tiếng cười nói vui vẻ, mấy cô gái ăn mặc tinh xảo đi qua, mang theo mùi hương thơm ngát, trong đó trên cánh tay người phụ nữ được vây quanh ở giữa là một đống túi xách chiến lợi phẩm, vẻ mặt thảnh thơi, hoàn toàn đối lập với hầu hết mọi người xung quanh.

Ánh mắt Thời Giản tập trung vào chiếc váy của cô ta.

Trương Đống cũng để ý đến nhóm người đó: "Lúc này ai cũng lo giữ mạng, ai lại đi tiêu tiền vào mấy thứ đó chứ."

Thời Giản hỏi: "Anh biết mua ở đâu không, giá khoảng bao nhiêu?"

Giờ thì người đầy dấu chấm hỏi chính là Trương Đống.

Thời Giản nhìn chằm chằm vào chiếc váy, không chớp mắt, trên mặt hiện rõ —

“Thật sự rất muốn có chiếc váy đó.”

Thời Giản không phải không muốn mua, mà là cô không đủ tiền, điểm tích lũy của cô ngay cả số lẻ của chiếc váy kia cũng không đủ.

Giá cả ở trạm trung chuyển kỳ thật không chênh lệch nhiều lắm so với các thành phố hàng đầu trong xã hội thực, sự chênh lệch giàu nghèo giữa các streamer cũng rất lớn, có người mỗi tháng chỉ sống nhờ vào tiền phụ cấp, phần lớn mọi người kiếm được ba bốn nghìn điểm tích lũy mỗi tháng để sống qua ngày.

Tất nhiên cũng có những streamer cao cấp, chỉ một buổi livestream đã có thể kiếm được vài chục ngàn, vài trăm ngàn điểm tích luỹ.

Theo những gì Trương Đống giới thiệu, người phụ nữ mặc đầy đồ hiệu mà Thời Giản vừa nhìn thấy không phải là do tự mình kiếm được điểm tích lũy, mà cô ta dựa vào người bao nuôi phía sau, một streamer cao cấp đứng trong top mười bảng xếp hạng.

Trương Đống nhìn vẻ mặt khát vọng của Thời Giản, bỗng nảy ra ý định: Mua cho cô, mua cho cô! 

Ai có thể trơ mắt nhìn đại mỹ nữ thất vọng chứ.

Đương nhiên rất nhanh sau đó Trương Đống đã tỉnh táo lại, giờ anh ta còn ít điểm hơn cả Thời Giản.

Nhưng điều này cũng nhắc nhở Trương Đống, anh ta đưa cho Thời Giản một chiếc thẻ, trong ánh mắt nghi hoặc của cô, giải thích.

“Thẻ đổi đồ thể thao, lúc nãy tôi mất chút thời gian để mua cái này, chắc cô không có quần áo để thay đúng không?”

“Vật này cô cũng đừng từ chối, điểm tích lũy cô không cần trong lòng tôi áy náy.”

Trương Đống đã nói đến mức này, Thời Giản cũng không còn khách sáo nữa.

Cô cần tìm một nơi ở trước, trạm  trung chuyển có các khách sạn giá rẻ, cũng có khách sạn năm sao, nhưng vẫn là câu nói đó.

Không đủ tiền để ở.

Thời Giản: Cô chưa bao giờ nghèo đến mức này trong đời!

Sau khi tìm hiểu kỹ các lựa chọn về nơi ở, Thời Giản quyết định chọn một phòng ngủ bốn người giá 75 điểm, trong khi Trương Đống chỉ ở giường tập thể giá 10 điểm một ngày, nơi đó nam nữ lẫn lộn, chân kẻ này trên đầu người kia, mùi hôi nồng nặc.

Dù vậy, Thời Giản vẫn bỏ ra hơn 800 điểm để mua các sản phẩm dưỡng da cơ bản.

Cho dù là mỹ nữ thì cũng cần chăm sóc da, Thời Giản rất tự tin vào việc chăm sóc bản thân, nhưng sau một thời gian ở Lâu đài Tường Vi, cô cảm thấy da mình đã hơi khô.

Ngoài ra, cô còn mua thêm một số trang phục cơ bản thoải mái và một đôi giày thể thao êm ái.

Đến đây thì điểm tích lũy đã tiêu tốn hơn một nửa rồi.

...

Không gian phòng ngủ bốn người ở trạm trung chuyển chật hẹp, nhưng may mắn là chỉ có nữ giới, hơn nữa Thời Giản cảm thấy may mắn khi phát hiện không có mùi hôi thối gì.

Bên trong có ba cô gái, mọi người chỉ chào hỏi nhau ngắn gọn, Thời Giản còn tiện tay giúp một cô gái tóc ngắn nhặt đồ.

Cô gái tóc ngắn tỏ vẻ ngạc nhiên: “Cậu có thể nhìn thấy mình sao?”

Thời Giản không hiểu rõ tình huống: “Hả?  Tôi nên... không nhìn thấy sao?

Trương Đống không phải đã nói trạm trung chuyển không có quái vật sao?

Cô gái tóc ngắn cũng không phải quỷ,  giải thích: “Tôi tên là Đường Điền, là một streamer cấp thấp, đã trải qua hai phó bản rồi, trước khi đến đây tôi chỉ là một nhân viên văn phòng, tôi hỏi cô có thể nhìn thấy tôi không vì từ nhỏ cơ thể tôi có chút đặc biệt, mọi người thường xuyên bỏ qua sự tồn tại của tôi...”

“Vì vậy, việc cô có thể chú ý đến tôi khiến tôi khá ngạc nhiên.”

Một cô gái ngồi trên giường gần cửa, đang ăn mì ăn liền, nghe thấy cuộc trò chuyện liền ngẩng đầu nhìn xuống.

“Ơ, Đường Điền, cô về từ khi nào vậy?”

Đường Điền nhún vai, ý bảo Thời Giản, chính là tình huống này.

Thời Giản thẳng thắn nói: “Cô rất nổi bật.” Một người lớn như vậy đứng ở đây, sao có thể bị bỏ qua được?

Mọi người không trò chuyện nhiều, mỗi người tự làm việc của mình.

Buổi tối trước khi lên giường, Thời Giản đi vệ sinh rửa mặt, ban đêm yên tĩnh, nỗi sợ hãi như sóng triều ào ạt đánh tới, bản thân Thời Giản cũng không phải là một người mạnh mẽ, lúc ở trong lâu đài cô bận tâm việc giữ hình tượng, luôn trong trạng thái căng thẳng, giờ không còn khán giả, cuối cùng cô cũng có thể phát tiết cảm xúc, nước mắt lăn dài trong hốc mắt.

Đường Điền mắc tiểu bị nghẹn tỉnh, không ngờ lại chứng kiến cảnh bạn cùng phòng mới đang âm thầm lau nước mắt.

Đường Điền cảm thấy hơi ngượng ngùng, nhất thời tiến thoái lưỡng nan.

Thật ra tình huống này rất bình thường, Đường Điền cảm thấy cô bạn cùng phòng mới xinh đẹp đến mức dường như đang ở một không gian khác với mọi người, lại khóc một cách im lặng, hoàn toàn không làm phiền đến ai.

Chỉ có điều, Đường Điền không biết mình có nên tiến lại an ủi cô gái xinh đẹp, hay là làm bộ như cái gì cũng không biết mà rời đi.

Rồi Đường Điền nghe thấy Thời Giản nhìn vào gương nhỏ giọng nói thầm: “Giọt nước mắt này còn rất đẹp!”

Vừa nói xong, Thời Giản lập tức cầm điện thoại lên, bắt đầu chụp ảnh tự sướng một cách điên cuồng.

Thời Giản: Vốn là đang khóc thương tâm, nhưng bỗng nhận ra mình khóc trông thật đẹp, thế nên phải nhanh chóng chụp lại ngay.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play