Thời Giản thì có thể có ý đồ xấu gì cơ chứ, cô chẳng qua chỉ muốn tái hiện lại cảnh tượng kinh điển của ngọn giáo và cái khiên mà thôi. 

Ngày xưa có thương nhân tự mâu thuẫn, ngày nay có Thời Giản trực tiếp mở hội 315 chống hàng giả tại chỗ.

Xem thử liệu cái gương và rương báu vật của Lâu đài Tường Vi cái nào mới thật sự bất khả xâm phạm!

Thời Giản hoàn toàn phớt lờ sự kinh hãi của Kính Nữ, giơ chiếc rương lên, miệng lẩm bẩm: "Cho cô hát, cho cô hát, hát hay thì không sao, hát dở thế mà còn dám..."

Dù giọng hát của Kính Nữ không gây thương vong thật sự, nhưng tinh thần của người nghe lại bị tra tấn không ít.

Thời Giản đập chiếc rương xuống gương hai cái thật mạnh, tấm gương mà ngay cả ghế cũng không làm trầy xước nay đã vỡ tan, Kính Nữ hét lên vì đau đớn.

Thời Giản nhướn mày, liếc nhìn chiếc rương trong tay: "Thật sự có hiệu quả!"

Không tồi.

Sau đó Thời Giản không chút do dự tiếp tục cầm rương đi tìm chiếc gương khác, tiếng đập vỡ vang lên khắp Lâu đài Tường Vi, một mình Thời Giản thôi mà đã trở thành cả đội thi công.

Kính Nữ từ bối rối đến hoảng sợ, cuối cùng ả hoàn toàn chịu thua.

Ả có thể không phải là con người, nhưng Thời Giản thật sự đúng là một "con chó".

Kính Nữ cố gắng kiềm chế ý muốn chửi rủa, cuối cùng bắt đầu luồn cúi đầy nhún nhường: “Thời Giản, không, chị, Thời mỹ nữ, em sai rồi...”

Thời Giản hơi dừng tay lại, hỏi Kính Nữ: “Sai chỗ nào?”

Ánh mắt Kính Nữ sáng lên: phương pháp này có vẻ hữu dụng.

Trong lòng ả điên cuồng mắng chửi, bà đây không sai, đợi ta qua được kiếp nạn này thì ta sẽ dạy dỗ cô thật kỹ.

Dù Kính Nữ cũng không biết nên làm thế nào để dạy dỗ Thời Giản, bởi người phụ nữ này miễn nhiễm với khả năng của ả.

“...”

Kính Nữ gạt bỏ những suy nghĩ lung tung, cân nhắc từng lời, cố gắng nắm chắc cơ hội lần này.

“Em không nên hát, gây ra tiếng ồn làm phiền chị nghỉ ngơi.” Ả dùng từ "chị" đầy kính trọng.

Thời Giản ra hiệu ả nói tiếp: “Còn gì nữa?”

Kính Nữ cố nuốt nhục mà nói: “...Còn có lúc trước muốn chiếm đoạt khuôn mặt và quyền kiểm soát cơ thể của chị, cũng là em không đúng, một đứa vô danh lại dám đụng đến siêu sao như chị, thật chẳng ra gì.”(App T-Y-T)

Thời Giản gật đầu, cô cũng cảm thấy như vậy, Thời Giản còn muốn nhắc nhở Kính Nữ, khuôn mặt lộ vẻ không hài lòng: “Ai là chị của cô?”

“Cô bao nhiêu tuổi rồi, còn tôi bao nhiêu?”

 Thời Giản nghĩ: Thật không biết xấu hổ, thoạt nhìn tuổi đã không còn nhỏ, còn gọi cô là chị.

Kính Nữ: "..." Đó không phải là đang nâng cao địa vị của cô hay sao.

Được rồi, được rồi, tất cả là lỗi của tôi.

Kính Nữ tưởng rằng sự chịu đựng của mình sẽ giúp ả được tha thứ, nhưng không ngờ Thời Giản lại tiếp tục đập gương như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Kính Nữ trợn tròn mắt, ả lập tức giương nanh múa vuốt kêu gào: “Tại sao cô vẫn còn đập gương của tôi?”

“Cô nói chuyện không giữ lời?”

Thời Giản không ngừng tay, mặt không đổi sắc: “Tôi làm gì không giữ lời, tôi nói cái gì nào?”

Cô cũng có nói không tiếp tục đập nữa đâu.

Kính Nữ suy nghĩ một chút, nhận ra đúng là Thời Giản chưa hề nói việc ả xin lỗi sẽ được tha thứ.

Nhưng rõ ràng cô vừa dừng lại mà...

Bởi vì Thời Giản dừng tay một chút, nên ả cảm thấy có hi vọng.

Thời Giản chợt nhớ ra: “À, tôi chỉ mệt thôi, nghỉ giữa hiệp một chút.”

Sau khi phát hiện ra cách này có thể khống chế được Kính Nữ, Thời Giản không hề mềm lòng. Kính Nữ là một tai họa lớn, dù không thể làm tổn thương Thời Giản trực tiếp, nhưng cô không quên lần Kính Nữ suýt chiếm thân thể của Lý An Lạc, hay việc ả tàn nhẫn bóp cổ họa sĩ.

Kính Nữ nhận ra mình bị đùa giỡn, liền gào khóc, mắng chửi không ngừng, tiếng ồn lớn đến mức các streamer khác trong tòa lâu đài cũng bị thu hút, họ dần tụ tập lại gần Thời Giản.

...

Sau khi nghe rõ mọi chuyện, mọi người không thể không một lần nữa ngả mũ kính phục trước Thời Giản.

Dùng vẻ ngoài mong manh yếu đuối để làm những chuyện lớn lao nhất.

Thời Giản, một nữ nhân mạnh mẽ.

Thời Giản rất tận hưởng khoảnh khắc làm nhân vật chính này, cô nói với mọi người: “Mọi người đứng xa ra một chút, đừng để ả có cơ hội, lại gây ra thương vong.”

Sau khi xử lý xong, thì hãy qua đây.

Trương Đống và những người khác cũng hiểu rằng đây là cách xử lý tốt nhất, nên họ đứng thành một hàng.

Họ làm đội cổ vũ cho Thời Giản.

Thời Giản ra tay như một mãnh hổ, mọi nơi trong Lâu đài Tường Vi có gương đều bị cô đập vỡ, thế giới ngay lập tức trở nên yên tĩnh.

Trương Đống thở phào nhẹ nhõm, nói: “Kính Nữ chắc hẳn đã biến mất rồi.”

Thế nhưng, Thời Giản lại cầm chiếc rương, phát ra một tiếng: “Hả?”

Mọi người đều vây quanh hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

“Bị vỡ rồi.”

Thời Giản hiếm khi lộ ra vẻ bối rối, vì cô nhận ra rằng có lẽ do mình đập gương quá mạnh, sau cú đập cuối cùng, trên rương cũng xuất hiện một khe nứt nhỏ.

Nhưng mà Thời Giản nhanh chóng tự an ủi mình rằng vốn dĩ cô cũng định mở rương ra xem bên trong có gì, vỡ thế này cũng tiện.

Khe nứt không lớn, nhưng đủ để mọi người nhìn thấy thứ bên trong, sau khi biết được mức độ bảo mật của chiếc rương này, ai nấy đều kỳ vọng rất cao.

Liệu bên trong là gì?

Chìa khóa để rời khỏi lâu đài?

Hay là có thể liên lạc với chủ nhân lâu đài?

Cũng không phải, bên trong chỉ là một tấm ảnh.

Bức ảnh có vẻ đã cũ, thậm chí hơi ố vàng, trong ảnh có một đứa trẻ mặc váy đứng trước lâu đài đầy hoa tường vi, đối diện với ống kính, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo xinh đẹp của cậu bé căng thẳng, biểu cảm nghiêm túc.

Cậu có đôi môi hồng, răng trắng, nhưng rõ ràng là con trai, mặc dù trang phục nữ khiến cậu trông giống như một cô bé xinh đẹp.

Tâm trạng mọi người thay đổi rất nhanh: “Tôi còn tưởng là thông tin gì hữu ích chứ.”

Thời Giản ngắm nghía tấm ảnh hai lần: "Đây là gì?"

"Cái rương này tôi lấy từ thư phòng trên tầng hai, có thể bức ảnh này là chủ nhân của Lâu đài Tường Vi lúc còn nhỏ?"

Thời Giản: Ừm, dáng vẻ không tệ, nhưng so với lúc cô còn nhỏ thì kém xa vài phần.

Lý An Lạc cũng xem xét một hồi, xác định bên trong không còn gì khác, cô nàng nói ra suy đoán: "Có lẽ đây là một phần quá khứ đen tối của anh ta, mặc đồ nữ quả thật rất xấu hổ, lớn lên rồi chắc là muốn đốt nhưng lại không nỡ, thế nên mới khóa lại."

Mọi người đều im lặng, cảm thấy lý giải này cũng có vẻ hợp lý.

Cái rương dù cứng cáp đến mức có thể đập vỡ gương của Kính Nữ, cũng không chứa manh mối nào giúp họ qua ải.

...

Thời Giản lén lút gọi Trương Đống lại gần, cô có một ý tưởng: "Đồ vật trong phó bản này có thể mang ra ngoài không?"

Đúng vậy, Thời Giản nảy ra một suy nghĩ khác. Cô muốn mang cái rương này ra ngoài.

Dùng quá thuận tiện rồi, nhỡ sau này gặp phải tình huống tương tự, cô có thể dùng nó làm vũ khí tiếp, tuy rằng cái rương đã bị vỡ một mảnh, nhưng tổng thể vẫn ổn, không ảnh hưởng gì nhiều.

Hơn nữa phía trên còn được khảm nhiều viên bảo thạch, không phải là hàng giả. 

Nếu có thể rời khỏi phó bản thành công, Thời Giản cũng không rõ bên ngoài sẽ là cảnh tượng gì, nhưng cô nghĩ có chuẩn bị trước vẫn hơn, nếu không dùng được thì ít nhất cũng có thể bán kiếm chút tiền.

Nhưng Trương Đống đã dập tắt ý định này của Thời Giản: "Ngoại trừ trường hợp đặc biệt, đồ vật trong phó bản không thể mang ra ngoài."

Thời Giản cảm thấy tiếc nuối: "Được rồi."

Không còn mối đe dọa từ Kính Nữ, cũng chẳng còn tiếng ồn phiền phức của ả, mọi người tiếp tục cuộc sống bình thường, ăn uống, trồng trọt, khiến phó bản kinh dị chẳng khác gì một trò chơi xây dựng cơ sở hạ tầng, đến buổi chiều, Quản gia Đường lại xuất hiện với vẻ mặt u ám thông báo cho các streamer.

"Đã liên lạc được với chủ nhân, chủ nhân sẽ sớm trở về, các vị khách sẽ có thể nhanh chóng rời đi, nên tranh thủ thu dọn hành lý..."

Quản gia Đường nói rất nhiều, nhưng ý chính chỉ có một chữ—

Cút!

Mọi người không một chút phòng bị nhận được tin tốt này, tinh thần đều phấn chấn hẳn lên, cô nhìn tôi tôi nhìn cô.

Điều này có phải đồng nghĩa với việc họ sắp rời khỏi Lâu đài Tường Vi và vượt ải thành công không?!

Bị mắc kẹt quá lâu, đến lúc qua ải cũng làm cho người ta phản ứng không kịp.

Lý An Lạc đứng bên cạnh Thời Giản nhỏ giọng nói: "Khả năng thích nghi của con người thật đáng kinh ngạc, giờ có ăn có uống, tôi thấy ở thêm vài ngày cũng chẳng có vấn đề gì."

Thời Giản đáp: "Có thể ra được thì nên ra ngay, ai mà biết sau này có xuất hiện quái vật gì khác không."

Lý An Lạc cảm thấy lời của Thời Giản rất có lý.

 Trương Đống cũng nhếch môi, rồi nhìn Thời Giản lẩm bẩm. 

"Mình đúng là có vận may cá chép, lại được cao thủ dẫn dắt bay qua, thắng dễ quá rồi."

Thời Giản: Hả? Cao thủ là ai, đang nói cô sao?

...

Quản gia Đường thật sự không chịu nổi nữa, ông ta nhìn quanh Lâu đài Tường Vi tự hỏi bây giờ có chút dáng vẻ của tòa lâu đài ban đầu nữa sao?

Vốn tòa lâu đài được trang hoàng lấp lánh, tráng lệ, còn bây giờ, tất cả các tấm gương đã bị Thời Giản đập nát; trong phòng tao nhã giờ đây không phải trồng giá đỗ thì cũng là trồng tỏi gì đó. Đồ dùng trong phòng khách đã bị những "món tráng miệng nhỏ" đốt sạch, giờ họ lại bắt đầu lấy đồ đạc bên ngoài vào đốt tiếp.

Quản gia Đường: Nếu chủ nhân không mau quay về, tòa lâu đài này coi như bị phá tan luôn rồi.

Quản gia Đường chỉ muốn tiễn vị Phật lớn Thời Giản đi càng sớm càng tốt, chẳng bao lâu sau, Thời Giản và những người khác thật sự gặp được chủ nhân của Lâu đài Tường Vi như Quản gia Đường đã nói.

Vị này, người mà Thời Giản đã nhiều lần bịa chuyện, là một "fan cuồng" đúng nghĩa, ngoại hình của anh ta rất điển trai, hành động và cử chỉ cũng phong độ, nhưng Thời Giản vẫn cảm thấy so với bức ảnh mặc đồ nữ khi còn nhỏ, anh ta có vẻ như đã xuống sắc rồi. 

Nhưng điều này cũng bình thường thôi, trở thành một mỹ nhân không hề dễ dàng, những người đẹp từ nhỏ đến lớn và càng ngày càng đẹp như Thời Giản rốt cuộc vẫn là số ít.

Thời Giản nhìn quanh không thấy quản gia Đường, liền nói: "Quản gia Đường đâu rồi?"

Người và quái vật đều có mặt, nhưng quản gia Đường lại không thấy đâu. 

Chủ nhân lâu đài đáp một cách tế nhị: "Quản gia Đường không khỏe, nên đã đi nghỉ ngơi rồi."

Chính xác mà nói, quản gia Đường không muốn gặp lại Thời Giản nữa, chủ nhân tòa lâu đài đã được quản gia Đường báo cáo chi tiết về những hành động của Thời Giản thông qua tiếng khóc của mình. 

Anh ta không nghĩ rằng việc Thời Giản nhớ đến quản gia Đường sẽ làm ông ta cảm thấy vui vẻ.

Chủ nhân lâu đài nhẹ nhàng xin lỗi mọi người: "Xin lỗi mọi người, do một số việc mà tôi đã chậm trễ. Mong mọi người thông cảm..."

Trương Đống vội cười ha ha: "Không sao đâu." Miễn là họ có thể vượt qua thử thách một cách suôn sẻ là được!

Có phải bây giờ có thể rời đi hay không?

Nhưng Thời Giản nhớ rằng trước đó Trương Đống đã nói, khi hoàn thành trò chơi, sẽ có âm nhạc vang lên và mọi người sẽ biến mất khỏi nơi này. 

Nhưng hiện tại không có âm nhạc, và mọi người vẫn còn ở đây.

Chủ nhân lâu đài bỗng nhiên chuyển chủ đề, ánh mắt hướng về phía Thời Giản: "Chiêu đãi không chu đáo là lỗi của tôi, có lẽ tôi có thể mời cô Thời và những đồng nghiệp của cô ở lại tham gia buổi vũ hội không?"

Thần kinh mọi người vốn đã thả lỏng lại lần nữa căng thẳng, khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp cũng kêu thảm thiết.

[Chuyện gì đang xảy ra vậy? Vẫn chưa kết thúc sao?]

[A a a, đừng mà, tôi tưởng là sẽ thoát rồi, sao giờ lại có lời mời mới nữa.]

[Nhập tâm quá sâu, giờ tôi căng thẳng vô cùng, cái cảm giác tưởng chừng như đã kết thúc nhưng mẹ nó lại không thể thoát ra được thật sự quá tệ hại, cứu tôi với!]

Cuối cùng cũng đợi được chủ nhân của Lâu đài Tường Vi, sao đến phút cuối lại không thể rời đi được chứ?

Thời Giản dứt khoát từ chối: "Không được."

Trương Đống nhanh chóng tiếp lời: "Xin lỗi, nghệ sĩ của chúng tôi có lịch trình, công việc rất bận rộn, phải hẹn trước."

Họa sĩ cũng vào vai: "Đến đây vội vàng, nghệ sĩ không mang theo lễ phục, mà vũ hội cần có lễ phục, chúng tôi có vị trí quan trọng, chỉ mặc các kiểu dáng mới nhất, nếu mặc tùy tiện một bộ mà khiêu vũ, bị paparazzi chụp được thì sẽ phiền phức."

Các "nhân viên" còn lại lần lượt vào vị trí.

"Đúng vậy."

Mấy ngày nay mọi người ở bên Thời Giản cũng không phải là vô ích, họ đã học được một chút tài ăn nói của cô.

Chủ nhân lâu đài: …

Cô nhắc đến paparazzi trong một kịch bản kinh dị với tôi? Làm gì có cái thứ đó ở đây?

Chủ nhân lâu đài im lặng không nói gì, chỉ quan sát mọi người, như đang suy nghĩ cách xử lý họ.

Trong tình huống này, sự im lặng càng khiến người ta lo lắng, đến mức cả tiếng thở cũng như không nên phát ra.

Thời Giản chợt nhớ đến bức ảnh đó, cô dũng cảm thử hỏi: "Lúc vũ hội anh sẽ mặc âu phục hay váy?"

Cô khen: "Lúc trước anh mặc váy rất hợp, khá đẹp" nhưng bây giờ không chắc đã phù hợp.

“?”

Mặt mày chủ nhân lâu đài lập tức biến ảo đủ màu sắc, anh ta nhíu mày lại: “Các người đều thấy rồi sao?”

“Đáng chết!”

Sự phong độ của chủ nhân lâu đài không còn giữ được nữa, anh ta mắng một câu rồi chẳng thèm quan tâm đến Thời Giản và những người khác, tự mình chạy lên tầng hai.

“Đinh đinh đinh đinh~”

Thời Giản cảm thấy xung quanh bỗng trở nên mơ hồ, lâu đài như vỡ thành từng mảnh, mí mắt cô bỗng trở nên nặng trĩu, như bị đè bởi một tảng đá ngàn cân, hoàn toàn không thể nâng lên, trong lúc hoảng hốt, Thời Giản chỉ nghe thấy tiếng hò hét của Trương Đống.

“Đại lão, ra ngoài rồi nhớ gặp mặt bên cạnh bức tượng cá voi!”

Âm thanh vui tươi và trong trẻo của một bản nhạc vang lên, giống như thông báo hoàn thành nhiệm vụ trong trò chơi.

Đợi đến khi Thời Giản có chút ý thức, trong đầu cô vang lên một giọng nói ngọt ngào nhưng máy móc—

“Chúc mừng streamer vượt ải thành công, đang tính toán điểm số…”

Rất nhanh, một giọng nói khác cũng theo sau.

“Chúc mừng streamer đạt được điểm tích luỹ cao nhất trong phó bản trò chơi [Lâu đài Tường Vi], và nhận được thành tựu [Chó và Thời Giản không được vào lâu đài].”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play