Nghe Diêm Như Ngọc nói xong, ông lão này sợ ngây người.
Hoàn toàn không ngờ tay nghề bị ghét bỏ của mình lại có tương lai như thế trong mắt Đại đương gia?
“Nhưng mấy đứa con của ta... đều không muốn gặp ta. Nếu bọn chúng biết ta, ta lên núi thì càng không muốn mấy đứa cháu theo ta học nghề...” Đã mười, hai mươi năm không gặp, có lẽ mấy nhi tử đều cho rằng ông ấy đã chết rồi.
“Trong sơn trại có nhiều trẻ con như vậy, nếu hai bên đều đồng ý thì ông cứ nhận làm tôn tử, sau này để đứa trẻ đó phụng dưỡng và đưa tang cho ông.” Diêm Như Ngọc nói tiếp.
Nàng biết rất nhiều người già để ý chuyện sau này. Rõ ràng vẫn còn sống rất tốt mà cứ thích nghĩ đến chuyện sau khi nhắm mắt. Thật kỳ lạ.
Quả nhiên, khi nghe nàng nói vậy, ánh mắt của ông lão sáng lên.
Trong sơn trại có không ít ông lão, bà lão nhận tôn tử, tôn nữ để nương tựa vào nhau, cũng có chút ấm áp.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT