Vạn Thiết Dũng nào quan tâm đối phương có trang điểm cho người chết hay không. Ông ta chính là thổ phỉ bò ra từ đống xác chết, tay xách đầu người không hề kiêng kỵ. Bây giờ chỉ tô vẽ lên mặt chút thôi, hoàn toàn không đáng nói.
“Có bản lĩnh này mà sao không nói sớm? Trang điểm cho người chết thôi mà, lão tử còn sợ cái này chắc?” Vạn Thiết Dũng cười nhạo một tiếng.
Đám điêu dân dưới núi đúng là lắm chuyện. Nếu không có người làm nghề trang điểm cho người chết này thì chẳng phải khi hạ táng, những thi thể đó đều trông cực kỳ kinh khủng sao?
Diêm Như Ngọc cũng muốn xem thử bản lĩnh này nên rất nhanh sau đó, ông lão đó đã được gọi đến đây.
Lương bá nói rằng nghề này không kiếm được nhiều tiền, chỉ có thể sống tạm bợ qua ngày mà thôi, sau khi ba nhi tử của ông lão lần lượt kết hôn thì trong nhà nảy sinh mâu thuẫn.
Không đứa con nào muốn nuôi ông ấy vì cảm thấy xui xẻo, nhưng e ngại chữ hiếu nên bọn họ chỉ có thể chịu đựng.
Nhưng đến một năm nọ, một trong số tôn tử của ông lão chết yểu. Chuyện này đã phá vỡ sự cân bằng vốn có trong nhà. Nương của đứa cháu đó suýt nữa muốn liều mạng với ông ấy. Trong cơn giận dữ, ông ấy dọn ra khỏi thôn. Để kiếm ăn, ông ấy phải lên núi. Cuối cùng không còn liên lạc với người nhà nữa.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play