"Lúc trước nàng dạy nhóm nữ oa thêu thùa, mấy cô nương

đều gả cho người, còn cố ý trở về, lấy giày vớ khăn làm ra, bảo

chúng ta mang tới, không đáng giá bao nhiêu tiền, nhưng đều là

tâm ý."

"Vì sao chúng ta chạy thật xa tới? Ca tẩu Bảo Âm nàng mở cửa

hàng ở trấn trên, nói đóng cửa là đóng cửa, vì sao? Còn không

phải tới chống lưng cho nàng ấy. Khiến người đều biết, Tiểu Dung

không phải không ai nhớ thương, chúng ta đều là thân nhân của

nàng, Đại tướng quân cũng đừng nghĩ khinh thường nàng ấy."

Cố Thư Dung ngồi ở trong phòng, ngoài cửa sổ tiếng lớn giọng

đan chéo vào tiếng xướng phúc phía sau, khiến nàng không cầm

lòng được mà rơi lệ.

"Cô nương, lúc này ngươi khóc không quan trọng, chờ lát nữa

trang điểm, có thể không dễ rớt nước mắt đâu."

Cố Thư Dung mím môi, nức nở nói: "Vâng."

Chải đầu, vấn tóc, trang điểm.

Trời dần sáng, tiếng khua chiêng gõ trống dần truyền đến,

càng ngày càng gần.

Tiểu hài tử cười đùa ầm ĩ, ra ra vào vào, tăng thêm không khí

sung sướng lại hồn nhiên cho tòa nhà này.

Trương Cẩn Nhược cưỡi ngựa tới đón thân.

Hắn là tướng quân, vào cửa tự nhiên phải kiểm tra võ nghệ

của hắn. Bọn nhỏ ở quê, Ngưu Đản, Thạch Đầu, đúng là tiểu tử

choai choai, bọn nhỏ hàng xóm giống nghé con phân cao thấp với

hắn. Bốn năm hài tử đều treo trên người hắn, cũng không nề hà

hắn nửa phần, tức khắc bội phục không thôi.

Lại vào cửa, chính là Cố Đình Viễn và nhóm đồng liêu quan hệ

tốt của hắn kiểm tra tài văn chương của Trương Cẩn Nhược.

Trương Cẩn Nhược xuất thân không tồi, nhưng hắn chưa từng

dụng công, bị nạn không làm được, liên tục ôm tay xin khoan

dung. Lại phát chút lời thề, nhận lời đối xử tốt với thê tử, mới để

hắn đi vào.

"Bảo Âm." Nghe tiếng hoan hô bên ngoài càng ngày càng gần,

Cố Thư Dung bỗng nhiên nắm chặt tay bên cạnh: "Ta, ta không

muốn gả đi."

Có lẽ Trương Cẩn Nhược thật sự rất tốt, nhưng nàng ở Cố gia,

cũng trôi qua rất tốt. Vì sao thế nào cũng phải gả chồng? Nàng

không muốn gả đi, không muốn rời khỏi đệ đệ, Bảo Âm, bảo đản

nhi.

Trần Bảo Âm nắm lấy tay nàng ấy, hiểu ra nàng ấy bỗng nhiên

thay đổi, bởi vì lúc ấy nàng cũng như thế. Cúi người nói ở bên tai

nàng ấy: "Tỷ tỷ, trước khi gả đi, trải qua cuộc sống xuất giá mấy

ngày, mới mẻ đủ rồi thì trở về."

"Phía trên tỷ không có công bà, chỉ có một mình Trương Cẩn

Nhược, hắn lại nghe tỷ, tỷ muốn trở về khi nào, ở bao lâu, còn

không phải là tỷ định đoạt?"

Nàng nói những lời này, nếu để người có tuổi nghe thấy, một

hai sẽ mắng nàng không ra hồn. Nhưng khéo, lúc này trước mặt

hai người cũng không có người, ngay cả Đỗ Kim Hoa đều ở bên

ngoài chiêu đãi khách nhân, cũng không ai quản nàng.

Cố Thư Dung nghe xong lời này, lại được trấn an vài phần,

không khẩn trương nữa, tuy còn hơi run, nhưng rốt cuộc không

nói không muốn xuất giá nữa.

Nàng ấy bị Cố Đình Viễn cõng ra cửa.

Cảm nhận được bước chân vững vàng của đệ đệ, nghe giọng

nói trầm thấp hữu lực của hắn: "Tỷ tỷ, ta sẽ dụng công đi lên,

làm quan lớn, khiến đời này Trương Cẩn Nhược không dám bắt

nạt tỷ."

Cố Thư Dung nghe xong, nháy mắt nước mắt rơi xuống, nàng

ôm lấy cổ hắn nói: "A Viễn, làm quan lớn hay không không quan

trọng, đệ phải bình an an, sống tốt với Bảo Âm."

Nàng nuôi nấng đệ đệ lớn lên, không nghĩ hắn có nhiều tiền

đồ. Theo Cố Thư Dung nghĩ, đệ đệ đọc sách có thể làm quan,

cũng đã rất tốt. Làm quan lớn? Nàng nghĩ cũng không dám nghĩ.

Đủ loại tư vị chìm nổi cuồn cuộn ở trong ngực, Cố Thư Dung

buồn bã, thương cảm, bàng hoàng, chờ mong, rốt cuộc ngồi trên

kiệu hoa, ở trong sáo diễn tấu và trống, vào cửa Trương gia.

Vì thu lễ, Trương Cẩn Nhược an bài hôn lễ ở Uy Viễn tướng

quân phủ.

Đã trải qua cả ngày bận rộn và chờ đợi, các tân khách lục tục

tan đi, thời khắc thuộc về tân lang quan và tân nương tử đã đến.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play