"A tỷ, ta chỉ cảm thấy giống như nằm mơ." Trương Cẩn Nhược

đẩy khăn voan đỏ rực ra, nhìn thê tử ngồi ở mép giường, giá y đỏ

thẫm khuôn mặt thẹn thùng, trong ngực tràn ngập cảm xúc nồng

nhiệt, khiến hắn không thở hơi lớn, nín thở nói.

Cố Thư Dung chậm rãi ngẩng đầu, nhìn trượng phu cao lớn

anh tuấn trước người, không nhịn được lẩm bẩm: "Ta cũng cảm

thấy, giống như nằm mơ."

Trước đó nàng nằm mơ cũng không dám nghĩ, có thể gả cho

trượng phu như vậy. Trẻ tuổi, có tay có chân, lớn lên đẹp, lòng

duyệt nàng, lại là một Đại tướng quân.

Hắn dù là một tiểu tử đầu đường, dung mạo xấu một chút, Cố

Thư Dung cũng không dám nghĩ.

"Ta mơ chính là mộng đẹp." Trương Cẩn Nhược ngồi xuống ở

bên người nàng, thuận thế ôm nàng, nghiêng đầu hỏi nàng:

"Không biết a tỷ mơ chính là mộng gì?"

Cố Thư Dung đỏ mặt, cúi đầu nói: "Tiên mộng." Chỉ có mộng

nhập tiên cảnh, mới dám nghĩ đẹp đẽ như thế.

Trương Cẩn Nhược nghe vào trong tai, chỉ cảm thấy nhiệt ý

trong lòng kích động, không khắc chế được cảm động, lại thương

tiếc: "A tỷ."

Cố Thư Dung nhẹ nhàng cắn môi: "Ừ."

"Chúng ta cùng nhau nằm mơ đi." Trương Cẩn Nhược nói.

Mặt Cố Thư Dung nóng lên, trong lòng không tự giác được

hoảng loạn. Nghĩ đến cái gì đó, nàng khẽ tránh ra, lại bị khóa vào

một lồng ngực kiên cố lửa nóng.

Ánh nến lay động, trong phòng ái tình hòa hợp.

Cố gia, giờ phút này ngọn đèn dầu sáng lên.

Trần Bảo Âm và Đỗ Kim Hoa, đại tẩu, nhị tẩu còn có đại bá

nương không cùng chi, ngồi nói chuyện với nhau.

Vừa nói chuyện, vừa sửa sang lại tiền mừng.

Có các hương thân Trần gia thôn mang cho Cố Thư Dung, số

lượng không nhiều lắm, nhưng là một phần tâm ý, Trần Bảo Âm

nghiêm túc ghi vào trên sổ sách.

Còn có phụ mẫu nuôi Cố Thư Dung, bọn họ không tới, nhưng

cũng nhớ đến, sợ Cố Thư Dung không thoải mái trong lòng, cũng

sợ tân lang quan thấy bọn họ không vui mà giáng tội, vì thế nhờ

người Trần gia mang tiền mừng đến.

Nhóm đồng liêu của Cố Đình Viễn quan hệ không tồi đều tặng

tiền mừng.

Còn có các bằng hữu của Trần Bảo Âm, trong đó tiền mừng

của Giang Diệu Vân là dày nhất. Ai bảo nàng có tiền lại hào

phóng nhất chứ?

Nàng nhớ kỹ từng khoản một.

Đỗ Kim Hoa ngồi ở trên băng ghế dọn dẹp bánh hỉ hạt dưa các

loại chưa ăn xong, nói: "Tiểu Dung xem như khổ tận cam lai, lần

này xuất giá, lại thành phu nhân tướng quân, bao nhiêu người

nhìn thấy nàng đều phải quỳ xuống đấy."

Đại bá nương giúp đỡ cùng nhau dọn, nói: "Phải không? Phu

nhân Tướng quân, ta nghe nói là có phẩm cấp đấy! Giống Bảo

Âm nhà ta, đều còn chưa có phẩm cấp, đại cô tỷ nàng lại lên

trước, ai có thể nói mệnh nàng xấu?"

"Rất không xấu." Đỗ Kim Hoa trả lời: "Những ngày tháng khổ

sở khó khăn trước đó đều đi qua, sau này là ngày lành không

hết."

Tin tức Cố Thư Dung gả cho tướng quân, theo thư của nhà

Trần Bảo Âm truyền lại Trần gia thôn, khiến cho oanh động một

trận!

Ông trời, gả cho Đại tướng quân? Là đại tỷ Cố gia? Nàng đã

bao nhiêu tuổi rồi? Không gả cho lão nhân thì thôi, gả cho Đại

tướng quân vẫn còn trẻ tuổi? Đều cảm thấy chấn động, nói

thẳng: "Nương nó!"

Nhớ trước đây hôn sự của Cố Thư Dung khiến nhiều người

phát sầu? Cao không thành thấp không phải, Đỗ Kim Hoa luôn bị

nhóm bà ba hoa nói: "Để Bảo Âm để bụng đại tỷ nàng chút,

nhanh tìm nhà tốt, kéo dài từng năm, giống cái gì?"

Đỗ Kim Hoa lập tức nó lại: "Gì mà giống gì? Sao kỳ vậy? Là

khuê nữ ta không để bụng sao? Con mắt nào của ngươi thấy

khuê nữ ta không để bụng? Lúc khuê nữ ta nhọc lòng ngươi

không biết đang nhàn rỗi đánh rắm ở đâu!"

"Đại cô tỷ kia của Bảo Âm còn chưa xuất giá đâu?" Cũng có

người thổn thức: "Để Bảo Âm nói với nàng, nếu Bảo Âm không

tiện mở miệng, ngươi đi nói xem, ngươi là trưởng bối, Cố gia

không còn trưởng bối thân thiết hơn, ngươi nói nàng khẳng định

nghe, đừng chọn nữa, chọn nữa sẽ thành lão thái bà."

Đỗ Kim Hoa không thích nghe những việc này, mỗi lần đều

đen mặt.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play