Tuy trong phủ không có hạ nhân gì, nơi này cũng không ai

nhìn chằm chằm, nhưng... Rõ như ban ngày, rất xấu hổ!

"Không bỏ." Trương Cẩn Nhược nói, cúi người ôm chặt nàng,

rũ mí mắt xuống, khóe miệng lại cong lên cao: "Ta không biết xấu

hổ, nếu người khác lại nói tiếp, đương nhiên không liên quan đến

a tỷ."

Cố Thư Dung vừa tức giận, vừa buồn cười.

Từ khi sau ngày này, Trương Cẩn Nhược tới Cố gia cần mẫn rất

nhiều.

"Sao ngươi lại tới nữa?" Cố Thư Dung rất không có biện pháp

với hắn, hiện tại đã hai người đã có hôn ước, vẫn phải chú ý một

chút, hắn chạy thường xuyên như vậy, khiến người chê cười.

Trương Cẩn Nhược oan ức nói: "Nhà ta không có trưởng bối,

hôn sự đều là chính ta xử lý, ta vội đến đều không có thời gian

nấu cơm, chỉ là tới ăn bữa cơm mà thôi, chẳng lẽ là a tỷ ghét bỏ

ta?"

Cố Thư Dung cứng họng.

Nói thật giống như hắn sẽ nấu cơm vậy.

Nhưng nếu hắn nói bậy, thí dụ như nhớ nàng, nàng còn có thể

dạy dỗ lại. Nhưng hắn lại bán đáng thương, khiến Cố Thư Dung á

khẩu không trả lời được.

"Ta đây giao tiền cơm cho đệ đệ đệ muội, được không?"

Trương Cẩn Nhược lại nói.

Cố Thư Dung lườm hắn một cái: "Giao cái gì giao, bớt mất mặt

đi." Thiếu hắn một miếng ăn không được sao?

Cứ như vậy, Trương Cẩn Nhược càng thêm quang minh chính

đại tới ăn cơm, lúc quá mức nhất một ngày ăn ba bữa.

Chọc đến người hầu trong phủ chậc chậc bảo lạ: "Cô gia tương

lai của chúng ta, là một người có ý tứ."

Cố Thư Dung rất xấu hổ, đơn giản không gặp hắn, tùy hắn

đến, chính là không để ý tới hắn.

Hôn kỳ định ở ba tháng sau, nàng phải gấp gáp chế tạo giá y,

cũng không có nhiều thời gian để ý đến hắn.

Nhưng Trương Cẩn Nhược vẫn tới, đối tượng hắn lấy lòng biến

thành Lan Lan và bảo đản nhi.

Thường xuyên mang cho hai tỷ muội tượng đất, trúc mã, con

quay, đồ chơi làm bằng đường. Không đáng giá bao nhiêu tiền,

nhưng hình thức luôn là khó gặp trên thị trường, mới mẻ lại đẹp,

dỗ đến hai tỷ muội đều rất thích hắn.

Chỉ chớp mắt, hôn kỳ đã tới.

Ngày này, thời tiết khó được trong xanh, một làn gió cũng đều

không có, khiến cho không khí trời đông giá rét lạnh thấu xương

đều rút đi vài phần.

Cố Thư Dung ngồi ở trước bàn trang điểm, do thái thái toàn

phúc chải đầu cho nàng.

Mời chính là một vị lão thái thái nhà bên, tóc đã trắng hết,

nhưng thân thể khỏe mạnh, ánh mắt cũng tốt.

Bà ấy chải tóc cho Cố Thư Dung, trong miệng vui sướng hát:

"Một chải đầu đến cuối, phú quý không cần buồn

Hai chải đầu đến cuối, không bệnh lại không lo

Ba chải đầu đến cuối cùng, nhiều con lại sống lâu..."

Cố Thư Dung rũ mắt, nghe tiếng nói chuyện ngoài cửa sổ, tư

vị trong lòng đủ loại kích động, hốc mắt ẩm lại ướt.

Hôm nay là ngày thành thân của nàng, hàng xóm đều tới hỗ

trợ.

Phía trên Cố gia không có trưởng bối, nên đều mời người Trần

gia đến tọa trấn, coi như người nương gia. Giờ phút này, Đỗ Kim

Hoa ở bên ngoài nói chuyện với người ta, giọng rất lớn:

"Đúng vậy, đại tỷ nàng chính là người có phúc khí, nếu không

sao có thể gả đến tốt như vậy? Ông trời phù hộ người tốt!"

"Ngài nói đúng, làm người mà, tâm phải tốt. Đại tỷ nàng khác

không nói, tâm địa là tốt nhất!"

"Lúc trước Trần gia thôn ở chúng ta, ai mà không nói nàng là

cô nương tốt? Vừa cần mẫn, lại có khả năng, còn khéo tay, đều

thích ngồi chung nói chuyện với nàng."

"Nàng lo cho đệ đệ thành người, đệ đệ cảm nhớ ân tình của

nàng, của hồi môn ứng phó thật dày, ai cũng đừng nhìn nàng

không làm nổi."

Tiền Bích Hà và Tôn Ngũ Nương tự nhiên cũng tới, giúp đỡ

chiêu đãi khách nhân.

Người trong nhà đều tới, không chỉ đại bá, đại bá nương đều

tới, dù sao không thiếu chỗ ở, trong nhà rất lớn đấy.

"Tiểu Dung chính là một nữ nhân tốt, hương thân trong thôn

ta biết nàng muốn gả cho người ta, đều thật sự cao hứng, mỗi

người đều thêm tiền mừng, để chúng ta mang cho nàng."

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play