Thưởng Nam hoàn toàn tỉnh táo, cậu mở to mắt: “Sao ngay cả bọn nó mà cậu cũng ăn vậy?”
Ngu Tri Bạch cười nhẹ: “Không phạm pháp mà.”
“……”
“Đi thôi, đưa bà ngoại đi bệnh viện,” Thưởng Nam ngồi dậy, cậu vượt qua người Ngu Tri Bạch: “Tình trạng sức khỏe của bà không tốt nên đi bệnh viện kiểm tra.”
Ngu Tri Bạch cũng dậy, một lúc sau cậu mới trả lời Thưởng Nam: “Sắp chết rồi, cần gì phải đi bác sĩ?”
“Chính vì sắp chết nên mới cần đi bác sĩ.” Thưởng Nam cảm thấy Ngu Tri Bạch vẫn có thể tiến bộ rất nhiều trong vấn đề này. Nó bắt chước con người nhưng vẫn nhìn từ góc độ của nó, nó chỉ quan sát những thứ bề ngoài, tuân theo những quy tắc bề ngoài.
Thưởng Nam cởi áo, trên lưng cậu có một đường cong đẹp đẽ, làn da trắng sáng trong không gian tối như một viên ngọc sáng.
Ngu Tri Bạch đứng phía sau rồi đưa tay chạm vào.
Thưởng Nam đang mải suy nghĩ mà quên mất sự tồn tại của Ngu Tri Bạch, cậu bị ngón tay lạnh lẽo của đối phương chạm vào nên làn da cậu co lại, vội vàng mặc áo len vào, ánh mắt có phần hoảng loạn: “Cậu không thay đồ sao?”
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT