Thái ma ma không giận, hừ hừ hai tiếng.
"Cũng khó trách, thành thân mấy tháng mà còn giống như tiên sinh dạy học." Thái ma ma giặt sạch khăn, duỗi tay lau mặt cho Tống Căng, nâng đầu nàng, cười nhạo nàng: "Ta thấy khi người còn bé đi học cũng không nghe lời như vậy."
Tống Căng đỏ mặt, nàng thật sự hơi sợ Tạ Liễm một chút. Loại sợ này ngược lại cũng không phải kiêng kị, có chút tương tự với kính trọng, cùng xuất từ một loại bản năng tìm tòi nghiên cứu.
Nhưng Tạ Liễm làm người quá mức cẩn thận kín đáo, dù đối với nàng có tốt đến đâu cũng lộ ra cảm giác cố chấp và sắc bén từ trong xương cốt, khiến người khác theo bản năng tôn trọng và giữ khoảng cách*.
Vì vậy nàng nhỏ giọng giải thích: "Nhưng huynh ấy lạnh mặt, so với nữ phu tử còn hung dữ hơn nhiều."
Thái ma ma cười ra thành tiếng.
Tống Căng suy nghĩ, lại nhịn không được mà nói: "A ma, người nghĩ xem. Chẳng lẽ huynh ấy nhìn không giống tiên sinh sao? Ngày nào cũng lạnh mặt, cứ như lớn hơn thiếu niên trâm hoa phong lưu tuấn tú ở Biện Kinh cả một đời vậy."

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play