Nhóm lưu đày gây chuyện lúc nãy đã bị quan lại đồn trú đuổi đi, chỉ còn ông già cầm đầu vẫn không chịu đi, cong eo nịnh nọt một quan lại đồn trú, muốn dò ra một chút tin tức.
Mấy quan lại đồn trú còn lại nhìn nhau, một người bước ra và cúi chào Tạ Liễm.
"Tạ lang quân, ngài vẫn nên đi theo chúng ta một chuyến đi..."
Vừa nói xong lời này, không chỉ có Thái ma ma ngẩn ra mà ngay cả ông già trong góc cũng nhìn về phía Tạ Liễm. Bây giờ Tạ Liễm đã nghèo túng, người muốn giết hắn nhiều không đếm xuể, sao quan lại đồn trú lại có thể khách sáo với hắn như vậy?
Tạ Liễm bây giờ chẳng qua cũng chỉ là một kẻ tù tội.
Xung quanh yên tĩnh, gió đêm nóng hổi thổi khiến lá cây rung động, vạt áo thanh niên khẽ bay lên. Hắn như một cành cây tùng gầy guộc, không kiêu ngạo không siểm nịnh, chỉ có phong thái điềm tĩnh lại khiến người khác nhìn không ra một tia dao động.
"Làm phiền báo cho đại nhân, bây giờ ta không có vật gì cả." Hắn nói.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT