Hơi thở bỗng nhiên nghẹn lại.
Không chỉ riêng Tiêu Vọng Miễn cảm thấy khó thở, mà Từ Sinh cũng vậy. Ngay khi câu nói ấy vừa thốt ra, cậu liền cảm nhận được một luồng nhiệt từ lồng ngực lan tỏa lên đến mũi rồi đến tận trán, khiến toàn thân cậu đỏ bừng lên, vừa nóng bỏng vừa xấu hổ. Cuối cùng, từ cổ họng cậu phát ra một tiếng rên nhỏ bị nghẹn lại, và theo bản năng, cậu bám chặt vào người Tiêu Vọng Miễn.
Trước mặt Từ Sinh chỉ có một bàn tay lớn, trắng bệch và lạnh lẽo. Bàn tay ấy dần dần siết chặt lại theo từng cử động của Từ Sinh, có thể thấy rõ những đường gân xanh đang dần hiện lên trên đó, trông vô cùng mạnh mẽ và quyến rũ.
Thông thường, đôi bàn tay này sẽ đặt lên người Từ Sinh, nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi, gương mặt, hoặc là dịu dàng xoa nắn vành tai và cổ tay mềm mại của cậu.
Nhưng mà giờ phút này đây, đôi tay ấy lại không ở bên cạnh Từ Sinh, ngược lại im lặng đặt ở trước người cậu, nhất thời không biết là do anh đang tức giận hay là vẫn chưa kịp phản ứng lại.
Tốc độ phản ứng của Tiêu Vọng Miễn, ngoại trừ lần trước trong lúc vô tình khiến anh ngây người ra, thì từ trước đến nay chưa từng có lúc nào “sai sót” nào cả.
Vì vậy, Từ Sinh nghiêng về khả năng thứ hai hơn, đó chính là hiện tại anh vẫn còn đang tức giận.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT