Ánh sáng trắng sữa dịu dàng và ấm áp đến lạ thường, tựa như chỉ cần bước vào đó, người ta sẽ được đắm mình trong sự dễ chịu, thoải mái, nhanh chóng quên đi cơn đau đớn và khó chịu vừa trải qua, để rồi vết thương trên cổ cũng sẽ được chữa lành.
Cơn đau vừa rồi thực sự rất khủng khiếp.
Khi chiếc dĩa đâm vào động mạch chủ, nó cũng xuyên qua thực quản và khí quản của cậu. Khiến cậu không thể thở, không thể nói, máu tuôn như suối. Cảm giác đau đớn vượt quá ngưỡng chịu đựng của con người khiến Từ Sinh đau đến mức không muốn sống nữa.
Nhưng, trớ trêu thay, nỗi đau này lại do chính cậu lựa chọn để gánh chịu. Mặc dù, tất cả chỉ xảy ra trong giấc mơ, và sẽ không gây ra ảnh hưởng quá lớn đến cơ thể thực sự của Từ Sinh, nhưng bóng đen hằn sâu trong tâm trí cậu - có lẽ được coi là một bóng đen tâm lý - vẫn sẽ đeo bám Từ Sinh trong một khoảng thời gian rất dài.
Ngay cả khi đang bước đi trong đường hầm thoải mái như thế này, cậu vẫn cảm thấy toàn thân mình đang run rẩy.
Mặc dù nhìn qua đường hầm này có vẻ không xa lắm, nhưng Từ Sinh đã đi rất lâu, rất lâu rồi. Trong lúc bước đi, cậu cứ liên tục nghĩ đến bờ vai lạnh lẽo nhưng đáng tin cậy và ấm áp đã ôm cậu vào lòng.
Trong giấc mơ này, có lẽ Từ Sinh đã không phụ lòng bất kỳ ai, cậu đã cố gắng hết sức để cứu tất cả mọi người, chỉ duy nhất đối với Tiêu Vọng Miễn, cậu cảm thấy mình...
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT