Trồng trọt là môn học bắt buộc để trở thành một đan tu.

Tuy nhiên, đối với đám đệ tử mới này, việc cầm cuốc xuống đồng thực sự quá là khó khăn. Đa phần những người vượt qua kỳ khảo hạch ngoại môn đều là những đứa trẻ khổ luyện y thuật từ nhỏ. Dù là nam hay nữ, ai nấy đều trắng trẻo, nho nhã, thường chỉ làm những việc nhẹ như nghiền thuốc, chứ chưa từng cầm cuốc trồng trọt.

Vì vậy, ngoài vài đứa nhỏ từng đi hái thuốc trên núi đã nhanh nhẹn xuống đồng, số còn lại đều cầm cuốc đứng ngơ ngác bên bờ ruộng, không biết phải làm gì.

Du Ấu Du cũng đứng lặng ở bên, nàng vốn rất giỏi việc trồng trọt, nhưng lại có cái đuôi lông xù phía sau. Nếu lỡ kéo váy hoặc xắn quần lên, đuôi nàng sẽ bị lộ!

Sau khi nghe nỗi lo của nàng, Khải Nam Phong thì thầm bày kế: "Hay là ngươi cứ cuốn đuôi quanh eo đi?"

"???" Du Ấu Du nhìn hắn với ánh mắt khó tin, hắn đang nghĩ cái gì trong đầu vậy?

Nhưng một lúc sau, nàng vẫn rón rén trốn vào căn nhà nhỏ bên ruộng để làm theo. Sợi dây mà nàng lụm từ chỗ Du Niệm Nhu quả là rất hữu dụng, dù nàng không có linh lực để sử dụng nó, nhưng sợi dây này có màu tương tự với chiếc đuôi của nàng, vừa mềm mại vừa bền chắc, dùng để buộc đuôi quả là tiện lợi.

May mắn thay, eo nàng vừa mềm vừa thon, hơn nữa thời tiết ấm lên khiến nàng bắt đầu thay lông, cái đuôi nửa trụi khi quấn quanh eo cũng không hề cồng kềnh chút nào.

Sau khi nhận hạt giống linh dược từ sư huynh, nghe xong cách trồng linh dược, Du Ấu Du đi chân trần vào ruộng, bắt đầu công việc.

Cái cuốc này quá nặng, Du Ấu Du thầm nghĩ sớm muộn gì mình cũng rèn được cơ bắp tay.

Điều bất ngờ là một công tử nhà giàu như Khải Nam Phong lại đào đất nhanh nhẹn đến vô cùng. Khi có người hỏi, hắn cười lớn đầy tự hào: "Trước khi nhà ta phát đạt, ngày nào ta cũng theo phụ thân đi đào huyệt đấy!"

Du Ấu Du rút tay ra, giơ tay làm ký hiệu "số sáu*" với hắn.

(*Trong văn hóa mạng Trung Quốc, "666" là một cách biểu đạt sự ngưỡng mộ, khen ngợi hoặc tán thưởng ai đó. Nó thường được dùng khi một người làm điều gì đó rất tốt hoặc rất "vjppr0", giống như cách chúng ta nói "đỉnh của chóp", "quá giỏi", hoặc "siêu đẳng" trong tiếng Việt.)

...

Buổi sáng bọn họ đào đất trong ruộng dược, buổi chiều lại trèo lên đại điện trên đỉnh núi để nghe giảng về các loại linh dược và công dụng. Cuộc sống của Du Ấu Du tại Đan Đỉnh Tông vô cùng bận rộn, mỗi bữa nàng đều ăn được ba bát cơm to.

Cuối cùng nàng cũng nhận ra được một sự thật phũ phàng: linh dược nhất phẩm hóa ra chỉ là cấp thấp nhất! Nàng đã tưởng chữ “nhất phẩm” là cao nhất chứ, nàng còn không ngừng khen Đan Đỉnh Tông hào phóng đấy!- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -

Phân loại linh dược còn phức tạp hơn thuốc thông thường, nhưng điều này lại rất cuốn hút với Du Ấu Du. Những lúc không phải trồng trọt, nàng thường vào Tàng Thư Các để nghiền ngẫm quyển “Toàn Thư Linh Dược”, một quyển sách dày đến mức có thể đè chết người. Nàng có thể ngồi đọc sách suốt cả ngày mà không biết mệt.

Ngày nọ, Khải Nam Phong tìm thấy Du Ấu Du trong Tàng Thư Các khi nàng đang vừa đọc sách vừa gặm màn thầu.

"Ngày mai có một cuộc khảo sát nhỏ, mọi người đều ra ngoài mua linh dược để luyện tay nghề, sao ngươi vẫn ngồi đây đọc sách thế?" Khải Nam Phong giật cái màn thầu lạnh ngắt từ tay nàng rồi nhét lại một chiếc bánh nóng vào đấy.

Đan Đỉnh Tông có kỳ khảo hạch nhỏ mỗi tháng, lần này yêu cầu là điều chế thuốc dựa trên linh dược do tông môn phát. Trùng hợp thay, bài thi đầu tiên lại chính là luyện chế Tích Cốc Đan!

Chỉ cần sai lệch một chút về tỷ lệ linh dược cũng sẽ làm hỏng dược phương. Tông môn lại không cho biết định lượng chính xác của từng vị thuốc, khiến cho mọi người phải đổ xô đi tìm hiểu dược phương chính xác từ các sư huynh, hoặc mua linh dược để luyện tay.

Vì miệng các sư huynh sư tỷ đều kín như bưng nên phần đông đệ tử đều chọn cách thứ hai.

Du Ấu Du vừa gặm màn thầu vừa nói: "Linh dược đắt quá mà ta lại nghèo."

Khải Nam Phong lật trắng mắt: "Tông môn đã phát cho mỗi đệ tử hai mươi khối linh thạch, đủ để ngươi mua ba phần linh dược để luyện tay rồi."

Linh dược nhất phẩm bình thường không quá đắt, tiêu tốn không nhiều linh thạch. Tất nhiên, nếu quy ra bạc thường thì đúng là một khoản khổng lồ.

"Ba phần?" Du Ấu Du tính toán rồi thắc mắc: "Không phải chỗ nào cũng bán rẻ thế mà?"

Ngoài phần định mức được phát, đệ tử Đan Đỉnh Tông muốn mua thêm linh dược phải dùng điểm cống hiến. Nhờ kỹ thuật trồng trọt xuất sắc, Du Ấu Du và Khải Nam Phong thuộc nhóm tích lũy được nhiều điểm nhất trong đám đệ tử cùng khóa, nhưng cũng chỉ đổi được hai, ba cây linh dược, muốn mua thêm thì phải nhờ sư huynh sư tỷ.

Khải Nam Phong cười đầy bí ẩn: "Ta biết một nơi bán linh dược rất rẻ, có muốn đi không?"

Du Ấu Du nắn nắn túi tiền đã dày lên một chút, sau một hồi suy nghĩ liền gật đầu: "Được, đi thôi!"

______

Khải Nam Phong dẫn Du Ấu Du tới một nơi không thuộc Đan Đỉnh Tông, mà là trong thành quận Đồng Hoa.

Trong ký ức của Du Ấu Du, nàng chỉ biết hai con phố hỗn loạn, cũ nát là phố Đông và phố Tây. Đây là lần đầu tiên nàng được chứng kiến sự phồn hoa của quận Đồng Hoa. Khắp nơi đều là lầu các, đình đài tao nhã, người người tấp nập. Trong dòng người qua lại, thậm chí có cả tu sĩ. Hai bên đường có rất nhiều cửa hàng bán phù chú và linh đan.

"Những cửa hàng đó đều do tán tu hoặc người ngoại tông lập. Đan Đỉnh Tông không cho phép đệ tử ngoại môn bán thuốc ra ngoài vì sợ kỹ thuật còn kém sẽ làm hỏng đan dược khiến tông môn mất mặt." Khải Nam Phong vừa nói vừa dẫn Du Ấu Du vào một con ngõ hẹp: "Đeo mặt nạ vào rồi đi theo ta."

Hắn đã đưa cho Du Ấu Du một chiếc mặt nạ có khắc trận pháp ẩn giấu, tránh để tu sĩ nhìn thấu diện mạo thật. ( truyện trên app T Y T )

Hai người đều mặc áo đen, khi đeo thêm mặt nạ, họ gần như hòa vào bóng tối của con hẻm tĩnh mịch.

"Đây là nơi ta đã bỏ ra một khoản lớn mới moi được từ miệng của sư huynh. Cá Nhỏ, ngươi sắp được mở mang tầm mắt rồi đó!" Khải Nam Phong vừa dứt lời đã đẩy mạnh Du Ấu Du vào bức tường cũ nát trước mặt.

Nhưng thay vì va phải tường, Du Ấu Du chỉ loạng choạng vài bước, khi nàng ngước lên thấy cảnh vật đã hoàn toàn thay đổi.

Đây là một không gian khép kín, không có ánh mặt trời, nhưng những căn nhà khổng lồ trên cây tỏa sáng như đèn lồng, khiến không gian này sáng rực như ban ngày.

"Đây là chợ đen của tu sĩ ở quận Đồng Hoa, thứ gì cũng có." Khải Nam Phong xuất hiện sau lưng nàng, hạ giọng giải thích: "Nghe nói hầu như tu sĩ nào cũng từng đến đây mua bán. Đủ mọi loại hàng hóa, chỉ có điều... nguồn gốc không mấy sạch sẽ."

Ví dụ như những bảo vật do giết người cướp của mà có, hay những thứ khó tìm đều được mua bán tại đây. Nơi này thậm chí còn có cả dịch vụ ám sát, nhưng Khải Nam Phong thấy chuyện đó quá ghê rợn nên không nói cho Du Ấu Du.

Những người đi lại nơi đây đều mặc áo đen, đeo mặt nạ đen, trông như những làn khói đen lượn lờ trong chợ đen vậy.

Cả Khải Nam Phong và Du Ấu Du đều là lần đầu đến đây, họ không dám lang thang quá lâu. Mua linh dược xong, cả hai vội vàng trở về tông môn.

Giá linh dược trong chợ đen rẻ hơn nhiều so với linh dược mà các sư huynh sư tỷ bán trong tông môn.

“Ta mua được năm phần linh dược, tối nay ta luyện nhiều lần thử xem, ta không tin là mai ta không điều chế được Tích Cốc Đan! Ngươi mua được bao nhiêu?” Khải Nam Phong phấn khởi hỏi.

Du Ấu Du không có túi càn khôn, nàng mở bọc đồ trên lưng ra cho hắn xem: “Đây, chỉ bấy nhiêu.”

Khải Nam Phong liếc nhìn, sắc mặt lập tức biến đổi: "Sao ngươi không mua linh dược để luyện Tích Cốc Đan?"

Trong túi đồ của nàng, linh dược bị chất lộn xộn, còn có cả hạt giống linh dược, nhưng không có dược liệu nào dùng cho Tích Cốc Đan cả.

Du Ấu Du gãi đầu: “Không phải khảo hạch ngày mai sẽ phát một phần sao?”

Số dược liệu đó chính là bài thi chính thức, vấn đề là bây giờ người ta đều đang mua tài liệu luyện tập để ôn bài đấy!

Khải Nam Phong bị nàng làm cho cạn lời, hận sắt không thành thép: "Không qua khảo hạch ba lần liên tiếp sẽ bị trục xuất khỏi ngoại môn đấy! Thôi được rồi, ta cho ngươi hai phần, mau về luyện đi..."

"Không cần đâu." Du Ấu Du nghiêm túc đẩy trả dược liệu lại cho hắn, bình thản đáp: "Yên tâm, ta làm được."

"Thật không?" Khải Nam Phong vẫn nghi ngờ.

"Thật."

Sau khi tiễn Khải Nam Phong, Du Ấu Du mới lấy tất cả linh dược đã mua ra, bày biện lên bàn.

Nghĩ ngợi một lúc, nàng đi ra sân, nhổ cây Ngân Ngân Thảo nhất phẩm mà nàng đã trồng trong viện. Cũng may có vị đệ đệ tốt kia đã nhắc nàng phải nhổ cả rễ, nhờ vậy nên cây linh dược này vẫn còn tươi nguyên như vừa mới hái.

Sắp đến kỳ huyết mạch phản phệ tiếp theo rồi, nàng cũng đã dùng hết đợt thuốc trước. Lần này, nàng định dùng Ngân Ngân Thảo để bào chế phiên bản nâng cấp của thuốc giảm đau.

Với kinh nghiệm từ lần trước, lần này nàng chế thuốc nhanh gọn hơn rất nhiều, chỉ một lát đã luyện chế xong.

Trên bàn còn bày rất nhiều linh dược khác, tất cả đều là linh dược cao cấp.

Sắc mặt Du Ấu Du trở nên nghiêm trọng.

Cứ cách mỗi tháng, hai dòng huyết mạch trong cơ thể nàng lại “giao đấu” một lần, khiến cơ thể nàng bị tàn phá, linh mạch hoàn toàn vỡ nát, không thể tu luyện. Các loại thuốc bổ thông thường giờ đã không còn hiệu quả, nàng phải dùng đến linh dược mới mong có tác dụng.

Số linh dược trên bàn là những loại nàng đã chọn lọc kỹ càng từ “Toàn Thư Linh Dược”.

Trong mạt thế, có rất nhiều loại thuốc tăng cường thể lực, nhưng vì dược tính quá mạnh nên người ta thường không dám uống trực tiếp mà dùng cách ngâm dược để hấp thụ từ từ. Tuy không nhanh bằng việc uống thuốc, nhưng lại dịu nhẹ và an toàn hơn nhiều.

Giờ đây, Du Ấu Du cũng quyết định dùng phương pháp này.

Nàng đổ nước lạnh vào cái thùng lớn trong phòng, đóng kín cửa sổ lại rồi từ từ đặt một chân vào nước.

Rất lạnh, chân nàng lập tức nổi da gà.

Nhưng nàng không hề cho thêm nước nóng, ngược lại còn ngâm mình vào nước lạnh hoàn toàn rồi bắt đầu thả linh dược vào trong.

Dược lực của linh dược mạnh hơn thuốc thường rất nhiều, vừa rơi vào nước, thùng nước lạnh lập tức biến thành nước nóng sôi sục. Làn da trắng như tuyết của Du Ấu Du ngay lập tức ửng đỏ vì bị bỏng.

Vì đã từng trải qua huyết mạch phản phệ nên nàng có khả năng chịu đau đến mức đáng sợ. Du Ấu Du mặt không biến sắc, tiếp tục thả thêm linh dược vào thùng. Nước trong thùng lúc thì nóng, lúc thì lạnh, thậm chí còn có cảm giác... cay!

Trong khoảnh khắc mơ hồ, Du Ấu Du nghi ngờ mình giống như một món ăn đang được nhúng vào nồi lẩu.

Dưới tác dụng của linh dược, hai dòng huyết mạch trong cơ thể nàng bắt đầu trỗi dậy.

Du Ấu Du cắn chặt răng, toàn thân run rẩy dữ dội, đuôi của nàng cũng cứng đờ vì đau đớn.

Nàng không nỡ dùng thuốc giảm đau, vì đó là để dành cho lúc huyết mạch phản phệ. Nàng đã không còn linh thạch để mua thêm linh dược cho tháng này nữa.

Cơn đau kéo dài đến nửa đêm. Lúc này, nước thuốc vốn đục ngầu đã trở nên trong vắt. Khi tia sáng ban mai lách qua khe cửa, Du Ấu Du mới từ từ tỉnh lại sau một đêm không ngủ.

Nàng khó nhọc trèo ra khỏi thùng nước, mặc quần áo, giấu đuôi đi rồi vừa ngáp vừa chạy lên đỉnh núi.

Khi nàng vừa bước vào đại điện, định đi tới chỗ quen thuộc thì bị một người chặn lại: “Xin lỗi, chỗ này đã có người ngồi rồi.”

Du Ấu Du thoáng ngạc nhiên, chẳng phải chỗ này là chỗ của nàng sao? Càng kỳ lạ hơn, người ngăn nàng lại là Khải Nam Phong – người huynh đệ tốt của nàng!

“Ngươi có huynh đệ mới rồi à?”

“Không đâu, đây là... của cá... Hả, ngươi là Cá Nhỏ?” Khải Nam Phong vừa nghe giọng đã quay phắt lại, trừng mắt nhìn nàng, kinh ngạc kêu lên.

 

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play