Gió buổi sáng cuối hạ mang theo cái không khí oi nồng, còn muỗi ở cổng núi thì dù có xua bao nhiêu lần cũng cứ quay lại, vo ve bên tai không ngớt.
Từ khi vào hè, Du Ấu Du đã quen nằm sấp ngủ để tiện vẫy đuôi đuổi muỗi.
Trời bên ngoài vẫn chưa sáng, nhưng nàng lại chẳng thấy buồn ngủ chút nào, bèn lật người ngồi dậy.
Vừa mở cửa bước ra, nàng đã thấy Khải Nam Phong ở viện bên cạnh cũng đã tỉnh.
"Sao ngươi dậy sớm vậy?"
Cả hai đồng thanh hỏi, Khải Nam Phong gãi đầu: "Ta nghĩ đến kỳ khảo hạch tháng sau, muốn đi luyện đan một chút."
Du Ấu Du đi trước, nói: "Đi thôi, cùng đi."
Khải Nam Phong chạy theo vài bước, hỏi: "Ngươi có muốn ghé thiện đường lấy vài cái màn thầu trước không?"
Từ khi sức khỏe của Du Ấu Du tốt lên, khẩu phần ăn của nàng cũng tăng đáng kể cùng với chiều cao. Khải Nam Phong đã quen với việc cất sẵn vài chục cái màn thầu cho nàng trong túi càn khôn của mình.
Thường thì Du Ấu Du rất nhiệt tình trong chuyện ăn uống, nhưng hôm nay nàng lại lắc đầu: "Không cần, ta vừa ăn một viên Tích Cốc Đan rồi, không đói nữa."
Khải Nam Phong nhìn nàng đầy phức tạp: "Ngươi thà ăn Tích Cốc Đan còn hơn ăn màn thầu sao?!"
"... Tuy là vậy, nhưng nghe ngươi nói thế thì làm ta có vẻ biến thái thật."
Du Ấu Du vẫn không quên được mùi vị truyền ra từ nội môn hôm qua. Mùi tanh đó khiến nàng cảm thấy buồn nôn, đến nỗi dù bình thường nàng đều ăn Tích Cốc Đan mà mặt không đổi sắc nhưng lần này nàng cũng suýt nôn ra, nói chi đến việc ăn màn thầu.
Mùi máu tanh ấy nồng đến mức khiến nàng tự hỏi liệu có phải vì nữ nhi bị đánh mà Long Ngạo Thiên xông vào Đan Đỉnh Tông để lập uy không.- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Chuyện diệt môn cũng chẳng có gì hiếm lạ với loại người như Long Ngạo Thiên.
Tuy nhiên, thái độ của tông môn lại không giống như vậy. Khúc Thanh Diệu giữ kín mọi chuyện, chỉ bảo bọn họ tranh thủ thời gian luyện đan trong tháng này.
Khi đến phòng luyện đan, Du Ấu Du phát hiện ra rất nhiều người đang gấp rút luyện tập.
Trời vẫn chưa sáng, nhưng hơn nửa số người đã ngồi đó, ai cũng bận rộn bên lò đan của mình với đôi mắt thâm quầng.
"Sao ai cũng đến sớm vậy?" Chẳng lẽ đều bị muỗi cắn đến mất ngủ giống nàng?
"Còn chẳng phải là vì kỳ khảo hạch bị dời lên tháng sau sao." Các đồng môn nhìn nàng rồi thở dài: "Nếu đến sang năm mới thi thì chúng ta còn có thêm thời gian. Nhưng giờ mới vào môn được nửa năm, ai có thể thành công được chứ?"
"Xem ra vẫn phải đợi thêm ba năm nữa rồi."
"Bây giờ chỉ có vài người có thiên phú nhất là cảm nhận được linh lực, mà điều khiển được linh lực thì e rằng chưa ai làm được. Làm sao mà so với các sư huynh, sư tỷ đã vào môn trước được?"
Lời than thở của đám đệ tử rất nhiều. Nghe vậy, gương mặt Khúc Thanh Diệu đanh lại, đôi mày thoáng vẻ mệt mỏi.
Nàng nhẹ giọng nói: "Bí quyết luyện đan đã được truyền lại cho các ngươi rồi, bây giờ chỉ còn việc tự luyện tập. Các đệ tử chưa điều khiển được linh lực, mỗi ngày tông môn đều sẽ phát linh thạch để các ngươi làm quen với quá trình luyện đan. Nhưng nhớ kỹ, đừng quá phụ thuộc vào linh thạch, vì đến khi thi thì cuối cùng các ngươi vẫn phải dùng chính linh lực của mình để luyện đan."
Lời này vừa dứt, đám đệ tử ngoại môn liền hớn hở vui mừng.
Khải Nam Phong tặc lưỡi một tiếng: "Tông môn cũng hào phóng ghê nhỉ? Sao sư tỷ lại bảo không có tiền chứ?"
Du Ấu Du vừa nhận linh thạch ngồi xuống thì bất ngờ phát hiện một ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm vào tay mình.
Nàng khó hiểu hỏi: "Tô lão nhị, ngươi nhìn ta làm gì?"
Thường thì khi nghe thấy từ "lão nhị" là Tô Ý Trí sẽ ôm đầu gối ngay, nhưng hôm nay cậu ta chẳng phản ứng gì. Cậu chỉ chăm chăm nhìn vào linh thạch trong tay Du Ấu Du: "Linh thạch này của ngươi có tỉ lệ không tồi."
Linh thạch trong tay Du Ấu Du trong suốt như băng, còn tỏa ra ánh sáng linh lực nhè nhẹ.
Khải Nam Phong nghe vậy liền hào hứng giải thích: "Luyện đan cần phải có linh lực ổn định và bền vững nên thường dùng linh thạch trung cấp, đương nhiên là đẹp rồi."
Tô Ý Trí nhìn ngó linh thạch trong tay mọi người, rồi...
Cậu ta cũng đi xếp hàng nhận linh thạch.
Đến lượt Tô Ý Trí nhận linh thạch, Khúc Thanh Diệu nhíu mày nhẹ giọng hỏi: "Ngươi cũng cần sao?"
Nàng vốn đã biết tu vi của Tô Ý Trí, đương nhiên biết cậu ta có thể điều khiển linh lực để luyện đan một cách thành thục nên việc cậu cần linh thạch khiến nàng có chút bất ngờ.
Gương mặt Tô Ý Trí lập tức đỏ bừng, cậu ta hơi lúng túng mím môi, nhưng vẫn đứng yên không nhúc nhích. Cuối cùng, cậu ta ấp úng nói: "Dạo này... dạo này cơ thể không khỏe, linh lực tắc nghẽn, cần linh thạch hỗ trợ."
Khúc Thanh Diệu: "..."
Nói với một đan tu rằng cơ thể không khỏe, ngươi cũng không được thông minh lắm nhỉ
Dù có chút bất mãn, Khúc Thanh Diệu cũng không làm khó Tô Ý Trí. Khi nhận được linh thạch, cậu ta nâng niu như báu vật, ngắm nghía hồi lâu rồi mới cẩn thận cho vào túi càn khôn.
Nhìn cảnh tượng đó, Du Ấu Du không khỏi nhíu mày. Nàng lại gần, hỏi: "Ngươi mua túi càn khôn rồi à?"
"Ừ, là túi càn khôn cũ, chỉ tốn có một trăm năm mươi linh thạch thôi." Tô Ý Trí vui vẻ đáp, khuôn mặt tròn trĩnh tràn đầy niềm kiêu hãnh: "Dù sao thì mang nhiều linh thạch theo bên mình cũng rất bất tiện."
"..." Những viên linh thạch đó đều móc từ túi của nàng ra.
Du Ấu Du tiếp tục quay sang chăm chú vào đống dược liệu và đan phương của mình, còn Khải Nam Phong thì đã nhanh chóng cho ra lò mẻ đan đầu tiên.
Một mùi khét quen thuộc nhanh chóng lan tỏa khắp phòng luyện đan, khiến các đồng môn phải bực mình chửi rủa và tìm kiếm nguyên nhân. Chỉ riêng Du Ấu Du thì không cần quay đầu cũng biết chuyện gì đang xảy ra.
Hai viên linh thạch vốn sáng rực trong tay Khải Nam Phong giờ đã nhạt đi vài phần.
Khi mùi khét tiếp tục phát ra liên tục ba lần, linh thạch của Khải Nam Phong cuối cùng cũng cạn kiệt linh lực, biến thành đá thường.
Đúng lúc Du Ấu Du nghĩ rằng cuộc "tấn công bằng mùi khét" đã kết thúc, Khải Nam Phong liền hào sảng rút ra một nắm lớn linh thạch ở trong túi càn khôn của mình.
Ánh sáng từ đống linh thạch ấy chói lòa đến mức toàn bộ đồng môn trong phòng luyện đan đều phải dừng lại và nhìn sang.
Chẳng bao lâu sau, mùi khét quen thuộc lại một lần nữa tràn ngập căn phòng.
Lần này, không ai thèm lên tiếng phàn nàn nữa. Bởi trong đầu mọi người chỉ còn đọng lại một suy nghĩ duy nhất——
Có tiền tốt thật đấy.
Du Ấu Du khẽ siết chặt hai viên linh thạch trong tay, cảm thấy hơi xót xa khi phải sử dụng chúng.
Nàng quá nghèo, đám người của Bá Đao cũng đâu phải lúc nào cũng cần nàng nối chân, lại càng không thể ngày nào cũng mua thuốc giảm đau giá trăm linh thạch để ăn. Thu nhập của nàng không hề ổn định.
Hai viên linh thạch trung cấp này, dùng để tắm thuốc dưỡng linh cũng tốt.
Sự nghèo khó thúc giục nàng thử tự dùng linh lực luyện đan.
Linh mạch của Du Ấu Du yếu ớt nhưng đã dần vững chãi hơn, tuy vẫn còn vẻ bệnh tật như thể có thể vỡ bất cứ lúc nào. Trong đó chỉ có một luồng linh lực mỏng manh, đỏ rực và lấp lánh.
Nàng nhớ lại phương pháp được ghi trong ngọc bội và bắt đầu chậm rãi vận dụng linh lực để luyện hóa dược liệu...
Chưa đến một tuần trà, linh lực trong cơ thể đã cạn kiệt, Du Ấu Du ngã gục xuống đất, còn bên cạnh là một viên Tích Cốc Đan xấu xí đến vô cùng.
Nàng thấy nó quá xấu xí, xấu đến nỗi nàng cũng không muốn bỏ vào miệng.
Nàng liền huých vào Khải Nam Phong bên cạnh: "Thử đan ta luyện không?"
Khải Nam Phong không chút do dự mà từ chối: "Không!"
Tô Ý Trí lại tò mò bước đến nhìn, ngạc nhiên nói: "Ngươi thành công rồi à? Tuy hơi xấu hơn của ta một chút."
Du Ấu Du chẳng buồn để ý câu cuối, cổ vũ cậu ta: "Ngươi thử xem, chỉ giáo ta một chút. Dù sao ngươi cũng là người luyện đan giỏi nhất trong chúng ta mà."
Mặt Tô Ý Trí hơi ửng đỏ, có vẻ lời khen của nàng khiến cậu rất vui. Cuối cùng, cậu không còn chê viên đan xấu nữa, mà đưa lên miệng nuốt thẳng vào.
Chẳng mấy chốc...
"Ọe!"
Tô Ý Trí loạng choạng bỏ chạy ra ngoài, để lại sau lưng là những âm thanh nôn mửa không ngớt.
Khải Nam Phong quay đầu nhìn theo: "Cậu ta bị làm sao thế? Chẳng phải đã quen với vị của Tích Cốc Đan rồi à?"
"Đan này không có vị gián." Du Ấu Du vừa tiếp tục ghi chép lên tờ giấy trước mặt vừa đáp. Trông như nàng đang điều chỉnh lại đan phương: "Ta cải tiến đan phương, làm ra một viên Tích Cốc Đan vị lẩu cay."
Nàng ngó ra ngoài nhìn, thấy Tô Ý Trí vẫn đang nôn thốc nôn tháo.
"Xem ra lần này thất bại rồi. Nhưng cũng có thể là do cậu ta không chịu được vị lẩu cay, chứ không phải vị gián."
Du Ấu Du quay đầu lại, nở một nụ cười rạng rỡ với Khải Nam Phong.
"Ngươi có vẻ thích lẩu cay nhỉ? Hay là thử viên tiếp theo của ta xem?"
Đáng tiếc, Khải Nam Phong lạnh lùng từ chối thẳng thừng, khiến nàng chỉ có thể tặc lưỡi bỏ qua.
Suốt một tháng tiếp theo, Du Ấu Du cùng các đồng môn hầu như đều ăn ngủ ở luôn trong phòng luyện đan. Tuy cả đám đều bị ám đầy mùi khét, không khí lại bất ngờ vui vẻ lạ thường.
Ngược lại, các trưởng lão thì ai nấy đều cau mày, trông vô cùng phiền muộn.
Ngày mai sẽ là kỳ khảo hạch chính thức, vì vậy hôm nay các trưởng lão đã bắt đầu kiểm tra thử các loại đan dược mà đám đệ tử đã luyện chế.
Nhìn vào chiếc bàn đầy những viên đan thất bại, các trưởng lão đều có thể tưởng tượng được cảnh bị các trưởng lão nội môn quở trách vì không biết dạy đệ tử.
Những đệ tử nhập môn vài năm trước đương nhiên đã làm khá tốt, nhưng đám đệ tử mới nhập môn chưa đến một năm thì lại đem đến toàn những thứ kỳ quái khó coi.
“Mặc dù tuổi trẻ nhưng Tô Ý Trí đúng là giỏi, kỹ thuật luyện đan xuất sắc, đã đạt tu vi Luyện Khí trung kỳ rồi.”
“Khải Nam Phong cũng vậy. Mặc dù những viên đan dược đầu tiên hắn nộp lên hơi xấu, nhưng bây giờ đã làm ra được sản phẩm rất ra dáng, nghe nói hắn tiến bộ rất nhanh, đã đạt đến Luyện Khí sơ kỳ rồi.”
Cuối cùng, ánh mắt của các trưởng lão dừng lại trên viên đan xấu nhất bàn.
Viên đan này vừa méo mó, vừa sần sùi, chẳng hề mịn màng, nhưng lại chứa linh khí rất mạnh mẽ, thậm chí còn vượt qua cả đan dược của Tô Ý Trí.
Tuy nhiên, vì quá xấu nên không ai dám nếm thử.
“Du Ấu Du? Vậy không có gì lạ cả.” Vạn trưởng lão nhìn cái tên trên hộp đan dược, giọng nói lộ vẻ tiếc nuối: “Chắc là dùng trận pháp để luyện chế nên mới thành ra như vậy. Nhưng có thể thấy nàng đã rất nỗ lực rồi.”
Chuyện Du Ấu Du không có linh mạch đã không còn là bí mật trong ngoại môn, trong mắt các trưởng lão ngoại môn, nàng chính là một thiên tài sẽ không bao giờ được nội môn để mắt tới. ( truyện đăng trên app TᎽT )
Một vị trưởng lão khác có vẻ rất hứng thú: “Đứa nhỏ này trồng linh dược rất giỏi, hay là để nàng đến trông coi dược điền?”
Lập tức có người phản bác: “Không được, ta thấy nàng hiểu biết rất nhiều về dược liệu và đan phương, để nàng làm quản sự trong Tàng Thư Các mới thích hợp.”
Một vị khác cũng lên tiếng: “Nàng ăn rất nhiều, chi bằng để nàng đến quản lý thiện đường, vừa giúp vừa tiện ăn uống.”
Đúng lúc đó, Khúc Thanh Diệu – từ nãy đến giờ vẫn im lặng – bỗng nhiên cất lời.
“E là không được.”
Ánh mắt của mọi người đều dồn về phía nàng, Khúc Thanh Diệu chậm rãi nói: “Nàng phải vào nội môn.”
Các trưởng lão đều giật mình, dù đã sống cả trăm năm nhưng cũng phải kinh ngạc. Vạn trưởng lão phản ứng nhanh nhất, lập tức đứng dậy: “Ý ngươi là… viên đan dược này là do chính nàng dùng linh lực để luyện chế?”
Khúc Thanh Diệu khẽ gật đầu, giọng nói nhỏ nhẹ: “Nửa tháng trước ta đã phát hiện Du Ấu Du đã tu luyện ra linh lực.”
Tất cả các trưởng lão đều im lặng. Cuối cùng, họ đồng loạt thốt lên cùng một câu hỏi: “Nhưng chẳng phải linh mạch của nàng đã bị vỡ rồi sao?”
Khúc Thanh Diệu cũng đã từng rất kinh ngạc khi biết chuyện này.
Mặc cho nàng suy nghĩ đủ cách nhưng vẫn không thể nào đoán ra được rằng Du Ấu Du đã tự chữa lành cơ thể yếu ớt của mình.
Cuối cùng, nàng chỉ có thể nghĩ rằng nhờ thân thể của Du Ấu Du dần trở nên khỏe mạnh hơn, linh mạch cũng được tái tạo theo.
Trước khi rời đi, Khúc Thanh Diệu đột nhiên quay sang nhìn trưởng lão phụ trách thiện đường, giọng điệu bình thản dặn dò:
“Lý trưởng lão, làm phiền thay đổi bữa ăn chính trong thiện đường thành cả ba bữa màn thầu.”
Lý trưởng lão ngạc nhiên, ông có điều không hiểu: “Các đệ tử vốn đã than phiền rằng bữa sáng chỉ có màn thầu, họ cứ đòi ăn bánh thịt và bánh bao nhân thịt…”
“Khụ.” Khúc Thanh Diệu hơi lúng túng, nàng khẽ vén tóc để che giấu vẻ ngượng ngùng thoáng hiện lên trong mắt.
“Lần trước đã phát quá nhiều linh thạch để luyện đan, tông môn không đủ kinh phí.”
Lý trưởng lão định lên tiếng phản bác, bởi chỉ một viên linh thạch trung cấp cũng đủ cho đệ tử ăn bánh thịt cả tháng rồi.
Tuy nhiên, dù sao Khúc Thanh Diệu cũng là đệ tử thân truyền của chưởng môn, hiện giờ đã đảm đương việc quản lý ngoại môn, khả năng cao sẽ trở thành người lãnh đạo cả Đan Đỉnh Tông trong tương lai. Vì vậy, ông không thể phản bác thẳng lời nàng.
Dẫu thế, ông vẫn không kiềm được mà lẩm bẩm:
“Rõ ràng là món bánh thịt giòn của thiện đường được đệ tử ưa thích nhất, ngoài Du Ấu Du ra, có ai thích ăn màn thầu đâu chứ…”
...
Bị nhắc đến liên tục, Du Ấu Du bỗng hắt hơi liền mấy cái.
Nàng xoa xoa mũi, còn Khải Nam Phong bên cạnh thì như làm ảo thuật mà móc ra một tô hoành thánh: “Hoành thánh tôm tươi trứng cá của Hoàng Hạc Lâu, ăn không? Ta nhờ người nhà gửi lên đấy.”
Du Ấu Du không khách khí, cầm lấy tô hoành thánh, vừa leo lên núi vừa ăn. Lâu rồi mới được thưởng thức một bữa sáng xa hoa như thế này, đúng là đỉnh của chóp!
Để đáp lại tấm lòng của Khải Nam Phong, nàng lấy ra một viên đan xấu xí rồi đưa cho hắn: “Đây là Tích Cốc Đan vị sầu riêng, ta mới làm hôm qua, ăn không?”
Chưa từng thưởng thức sầu riêng, Khải Nam Phong lập tức lộ vẻ ghét bỏ: “Nếu ngươi còn muốn ăn hoành thánh thì mau đem thứ này đi đi.”
Du Ấu Du có chút tiếc nuối.
Từ trước tới giờ, ngoài việc Tô Ý Trí từng vô tình nuốt phải viên Tích Cốc Đan vị lẩu cay, chưa từng có ai chịu ăn những viên Tích Cốc Đan mà nàng luyện chế.
Chúng chỉ có chút xấu xí thôi mà?
Du Ấu Du cũng đâu có cách nào khác. Linh lực của nàng có hạn, để đạt được hiệu quả tốt nhất cho dược liệu, đành phải hy sinh chút ngoại hình thôi.
Ăn xong bát hoành thánh, nàng cũng vừa lên đến đỉnh núi.
Cuối cùng, kỳ khảo hạch nội môn đã chính thức bắt đầu.