Trời lạnh cắt da cắt thịt, thời tiết như này rất thích hợp để nấu một nồi canh nóng.
Cả ba người ngồi lại với nhau, bắt đầu đổ tuyết vào đan lô, rồi hái thêm hoa tuyết tùng và dược liệu giữ ấm, trộn vào nhau nấu thành canh.
Đạp Tuyết gác đầu lên đùi Du Ấu Du, nước miếng nhỏ tong tong xuống chân nàng. Một lát sau, nó lại đứng dậy, thò cái đầu to vào đan lô để xem có miếng thịt nào không.
Du Ấu Du ghét bỏ đẩy cái đầu to ra, gọi Ngự Nhã Dật: “Mau kéo con mèo bự của ngươi đi, để nó nhỏ nước miếng vào đồ ăn khuya của chúng ta mất.”
Ngự Nhã Dật đang cẩn thận ôm đống trứng chim, lắc đầu từ chối: “Ngươi cứ trông chừng nó trước đi. Đám trứng này sắp nở rồi, Đạp Tuyết cứ nhăm nhe muốn ăn chúng, ta không thể để nó lại gần được.”
Vừa nói xong, Du Ấu Du đã thấy móng vuốt của Đạp Tuyết cử động. Nàng nghi ngờ nhìn xuống, vạch móng vuốt của nó ra xem thì phát hiện dưới đó có hai quả trứng lớn bằng nắm tay.
Con mèo bự ấy cũng chẳng hề xấu hổ, còn đẩy hai quả trứng về phía Du Ấu Du, rồi dùng móng vuốt ra hiệu muốn bỏ trứng vào đan lô để nấu canh trứng!
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT