Những thiếu niên tu sĩ bên đó sau khi trải qua sinh ly tử biệt lại được gặp lại nhau, trong lòng không khỏi hưng phấn. Bên này, đội ngũ yêu tộc vẫn còn nhiều người bị thương nên Ô Vị Ương đã ra lệnh đóng quân tại chỗ, nghỉ ngơi qua đêm, để mặc cho bọn trẻ vui vẻ bên nhau.
Tiểu Đội Mười Ba Người lăn lộn trên tuyết cả buổi, toàn thân lấm lem tuyết trắng, tóc tai bù xù, cuối cùng cũng dừng lại.
Sau khi chia tay Hồng Lang, họ lập tức đuổi theo hướng bay của con dị điểu. Vì không quen thuộc địa hình rừng Tuyết Tùng cũng như không biết tung tích của con dị điểu, các kiếm tu đành phải bay trên trời, phó mặc cho gió tuyết tìm kiếm. Còn các thuẫn tu thì dò dẫm từng khe đá, từng hang động, sợ rằng hai đồng đội có thể bị ngất xỉu ở đâu đó mà không nghe thấy tiếng gọi của họ.
Ngay cả Đạp Tuyết cũng ra sức đánh hơi tìm người, đến nỗi móng vuốt của mèo bự cũng bị mài mòn đến rách da.
Nhưng khi Du Ấu Du hỏi thăm, họ chỉ cười nói qua loa: “May mắn thôi, vừa về tới thì gặp được hai ngươi.”
Sau đó, cả đám không ngại ngùng mà nhào tới nhéo nhéo Du Ấu Du vừa đột phá Kim Đan kỳ, rồi lại sờ sờ cái bụng của Khải Nam Phong, kẻ đã bị dị điểu đâm thủng mà vẫn còn nhảy nhót tưng bừng.
Trương Hoán Nguyệt vội gạt mấy bàn tay đang véo má Du Ấu Du ra, cẩn thận lau sạch mặt cho nàng, rồi thở dài: “Ta đã bảo bao nhiêu lần rồi, kiếm không phải dùng để ngự như vậy. Nhìn muội xem, lại ngã nữa rồi, đau không?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT