Lời nói đầy ẩn ý khiến Giang Sắt vừa buồn cười vừa bất lực.

  Khi còn là Phùng Nam, cô hầu như không liên quan đến giới giải trí, chỉ thỉnh thoảng nghe vài lời đồn đại bên lề.

  Người ta vẫn nói giới này “nước sâu không đáy”, và hành động vừa rồi của người đàn ông kia càng khiến cô buồn cười hơn.

  Danh thiếp thì vẫn phải nhận, vì nếu từ chối thẳng thừng, e là vai diễn viên quần chúng mà cô vừa vất vả chen vào được cũng sẽ mất luôn.

  Thấy cô nhận danh thiếp, trên mặt người đàn ông ấy lập tức nở một nụ cười.

  – Trong đoàn phim tôi quen biết hết cả. Nếu cô muốn có một vai nào đó trong phim, cứ gọi cho tôi. Đoàn phim sẽ còn ở lại Thẩm Trang vài hôm nữa.

  Anh ta vừa nói dứt lời thì bên kia đã có người gọi tên. Anh lập tức đáp lại, sau đó quay đầu nhìn Giang Sắt và dặn thêm:

  – Nhớ gọi cho tôi nhé.

  Nói xong, anh mới quay người chạy đi.

  Lư Bảo Bảo thấy anh ta vừa đi khỏi liền lập tức chen tới và hạ giọng hỏi:

  – Giang Sắt, chẳng lẽ anh ta thấy cậu xinh đẹp nên định nâng đỡ cậu thật sao? – Lư Bảo Bảo hỏi với vẻ mặt vừa tò mò vừa phấn khích.

  Giang Sắt khẽ lắc đầu, tiện tay ném tấm danh thiếp vào thùng rác bên cạnh:

  – Cậu đừng bị lừa.

  Người đàn ông kia trong đoàn phim chỉ là một chân chạy vặt, thường bị người khác sai tới sai lui, và không có địa vị gì đáng kể.

  Những lời nói trước đó của anh ta chỉ nhằm dụ dỗ những cô gái trẻ ngây thơ, ôm giấc mộng làm ngôi sao nhưng thiếu kinh nghiệm, để chiếm chút lợi từ họ. Quyền hạn thực sự của anh ta chỉ đến mức có thể chọn diễn viên quần chúng, chứ những vai diễn tử tế thì không đến lượt anh ta quyết định.

  – Đi thôi.

  Các cô gái phía trước đã vào đoàn phim từ sớm, giờ hai người họ đã tụt lại phía sau một đoạn. Khi tìm tới được phòng thay đồ, bên trong đã có không ít người bắt đầu thay trang phục.

  Nhìn vào kiểu dáng trang phục, có thể đoán rằng bối cảnh của bộ phim là thời dân quốc. Dựa theo tên phim 《Chiến Dịch Giải Cứu》, Giang Sắt đoán rằng đây có thể là một tác phẩm thuộc đề tài kháng chiến.

  Trên các giá treo, các bộ trang phục được bày kín thành từng dãy với màu sắc khác nhau, rõ ràng đã bị người khác mặc qua vài lần trước đó. Không khí thoang thoảng mùi mồ hôi và ẩm mốc khó chịu.

  Lư Bảo Bảo từ nhỏ đã được nuông chiều, nên mặt lộ rõ vẻ không hài lòng. Trong khi đó, Giang Sắt lại rất thản nhiên, cầm lấy bộ trang phục rồi bước vào sau tấm rèm để thay đồ.

  Phía sau rèm có không ít người đang thay đồ, nhưng lúc này chẳng ai trò chuyện. Khi cô thay xong phục trang và bước ra, cô nhìn thấy một người phụ nữ trạc ngoài ba mươi, ăn mặc thời thượng, tay cầm xấp phiếu đăng ký, đang đi vào.

  – Diễn viên quần chúng được tuyển hôm nay sẽ nhận bốn mươi tệ mỗi ngày, làm việc tám tiếng và có cơm hộp. – Cô ta gọi nhóm diễn viên quần chúng lại gần và vừa phát phiếu vừa tiếp tục nói:

  – Nếu đã thay đồ diễn, thì phải tuân theo sự sắp xếp của đoàn phim. Nếu không hợp tác, sẽ không được trả tiền. Nếu không có vấn đề gì, hãy qua đây ký tên, tối nay nhận lương theo danh sách.

  Mọi người lần lượt bước lên ký tên. Khi đến lượt Giang Sắt, người phụ nữ ấy có vẻ ngạc nhiên, nhìn cô mấy lần liền rồi ôm sổ đi ra ngoài.

  – Mặt mũi thế này, làm diễn viên chính cũng không thành vấn đề.

  Người đàn ông chừng 30 tuổi đang trang điểm cho Giang Sắt vừa nhìn cô vừa xuýt xoa khen ngợi.

  – Da đẹp, khuôn mặt cân đối, sống mũi cao, đôi mắt có hồn... Dáng mày của cô còn chuẩn hơn cả những minh tinh tôi từng trang điểm qua.

  Sau khi nói xong, anh ta rút cọ vẽ chân mày và khéo léo tô vài đường nhẹ, động tác rất chuyên nghiệp và lưu loát.

  Khi trang điểm xong, Giang Sắt nhìn vào gương – tóc bị đánh rối, môi tái nhợt, và gương mặt được tán một lớp phấn sẫm để trông xanh xao hơn. Thật sự, cô trông chẳng còn chút khí sắc nào. Nhưng đây chính là hiệu ứng mà tạo hình yêu cầu, hoàn toàn phù hợp với hình ảnh của dân chạy nạn trong cảnh chiến loạn.

  – Đẹp thật đấy.

  Điều kiện của Giang Sắt thực sự là trời phú. Dù đang mặc bộ đồ diễn dày cộm, quê mùa và cồng kềnh, nhưng nét thanh tú trên khuôn mặt cô vẫn không bị che lấp.

  – Cảm ơn anh. – Giang Sắt khẽ mỉm cười. Chuyên viên hóa trang lại liếc nhìn cô thêm một lần nữa.

  Dù đang là mùa hè, tháng năm tháng sáu, nhưng bối cảnh của bộ phim 《Chiến Dịch Giải Cứu》 lại diễn ra vào mùa đông, nên Giang Sắt và những người khác đều phải mặc trang phục diễn dày cộp.

  Giang Sắt và Lư Bảo Bảo đến muộn, nên những bộ đồ nhẹ hơn đã bị người khác lấy hết, chỉ còn lại hai chiếc áo bông nặng trịch. Khi mặc vào, dù trong phòng hóa trang đã bật điều hòa, mồ hôi vẫn túa ra từng đợt, làm cho lớp vải ướt sũng dính sát lưng cô.

  Mùi ẩm mốc từ bộ trang phục diễn cũng khiến Giang Sắt cảm thấy ngột ngạt và khó thở.

  Cô thật sự quá xinh đẹp, vẻ đẹp của cô không hề thua kém các nữ minh tinh trong cùng đoàn phim. Tuy nhiên, đối với một diễn viên quần chúng, diện mạo nổi bật như vậy lại dễ khiến người ta chú ý quá mức.

  Chuyên viên hóa trang suy nghĩ một lúc, sau đó lấy một lớp kem nền tông tối hơn để làm da cô trông sậm lại. Hình ảnh trong gương ngay lập tức mờ đi đôi chút, không còn quá bắt mắt như trước.

  – Vai của các cô là những dân làng bị tay sai bán nước bắt giữ rồi sát hại.

  Chuyên viên hóa trang nhìn Giang Sắt cười cười, tay vẫn không ngừng thao tác:

  – Vì thế, tôi sẽ vẽ vài vết thương trên mặt cô để tạo hiệu ứng bị đánh đập.

  Nếu là diễn viên quần chúng bình thường, anh ta sẽ không tỉ mỉ như vậy, và cũng không có thời gian để giải thích nội dung cảnh quay hôm nay.

  Nhưng người hóa trang ấy đã lăn lộn đủ lâu trong giới này, nên anh ta rất rành, chỉ cần nhìn một cái là biết Giang Sắt có gương mặt đẹp. Với người như cô, chỉ cần đầu óc không quá ngốc nghếch, rất có khả năng sẽ nổi bật trong showbiz.

  Vì vậy, anh ta nhẹ nhàng chấm cọ vào bảng màu rồi vẽ vài nét lên gò má cô, vừa cười vừa nói:

  – Tôi tên là Tony.

  Giang Sắt gật đầu nhẹ, nhìn anh ta vẽ mấy vết thương lên mặt mình rồi chỉnh sửa lại mái tóc, cả diện mạo lập tức thay đổi hoàn toàn so với trước đó.

  Tony đứng sang hai bên để ngắm nghía cô. Mặc dù lớp hóa trang đã hoàn tất, anh vẫn cảm thấy có điều gì đó chưa ổn.

  Giang Sắt đứng thẳng lưng, dáng người rất chuẩn, khí chất tự nhiên toát ra. Dù đã được hóa trang cho rối bù, lem luốc, nhưng khi nhìn vào, cô vẫn khác biệt hẳn so với những diễn viên quần chúng bình thường.

  – Thế này thì không ổn. – Anh ta nói, giơ ngón trỏ lắc lắc:

  – Cô cần khom lưng xuống một chút, gù lưng lại một chút. – Nói rồi anh chỉ vào mấy người phụ nữ khác đang đứng ngáp ngắn ngáp dài bên cạnh:

  – Giống họ ấy, thế mới ra dáng diễn viên quần chúng.

  Giang Sắt liếc nhìn những người khác, rồi quay lại nhìn mình trong gương.

  Dù da cô đã được hóa trang cho đen sạm lại, phần cổ dài thanh mảnh cùng với đường viền hàm sắc sảo vẫn không thể bị che khuất hoàn toàn bởi cổ áo xẻ tà, cài nút đứng. Mặc dù hai bên má đã có vết “bầm dập” do hóa trang, ánh mắt của cô vẫn bình tĩnh và sắc sảo, không hề toát lên vẻ chật vật hay sợ hãi.

  Thật sự, trông cô vẫn quá... nổi bật.

  Giang Sắt cảm ơn Tony vì lời nhắc nhở. Đã chọn làm diễn viên quần chúng thì không nên quá nổi bật.

  Cô khom người xuống, rụt cổ lại. Nhìn vào gương, cô thử thể hiện vài biểu cảm dè dặt, sợ sệt – nhưng chưa kịp luyện tập thêm thì bên ngoài đã có người thúc giục nhóm diễn viên quần chúng ra sân khấu, không còn thời gian để chuẩn bị thêm.

  Lư Bảo Bảo vừa hào hứng vừa có chút lo lắng, ôm chặt cánh tay Giang Sắt. Thấy cô nghiêm túc tạo dáng với biểu cảm lúng túng ấy, Lư Bảo Bảo không nhịn được mà bật cười.

  Nội dung phân cảnh mà Giang Sắt sắp diễn đã được chuyên viên hóa trang Tony tranh thủ nói qua cho cô trước đó. Vì vậy, khi xe của đoàn phim lăn bánh đến phim trường, cô không hề hoang mang mà ngược lại còn tỏ ra khá bình tĩnh.

  Cảnh quay lần này được tổ chức tại bến cảng sông Đại Hưng, nơi đã được đoàn phim dọn dẹp sạch sẽ từ sớm. Cả khu vực Thẩm Trang xung quanh đây cũng đã được đoàn thuê trọn gói, khắp nơi đều thấy máy quay được dựng sẵn.

  Dưới cái nắng gay gắt, các diễn viên mặc trang phục diễn đứng tụ lại thành từng nhóm nhỏ, vừa trò chuyện vừa chờ đạo diễn gọi vào set.

  Ở đằng xa, mấy chiếc ô lớn đã được dựng lên để che nắng, và vài người ngồi trên ghế xếp, dường như đang nghiên cứu kịch bản.

  Khi thấy xe chở diễn viên quần chúng đến, một người đàn ông trung niên có vóc dáng hơi mập lập tức đứng dậy và cầm loa hô lớn:

  – Diễn viên quần chúng tới rồi, vào vị trí ngay!

  Giang Sắt và những người khác còn chưa kịp định thần thì đã bị giục xuống xe trong cơn hối hả. Ngay lập tức, mấy người trong đoàn cầm dây thừng tiến lại gần.

  – Thế này là để làm gì vậy?

  Lư Bảo Bảo thấy cảnh đó thì bắt đầu hoảng sợ, khẽ hỏi Giang Sắt một câu với giọng run run, cả người cũng đang khẽ run rẩy.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play