Trong phòng chờ xe, hai người cầm vé trong tay, chờ lên tàu.

  Giang Sắt đi đường mồ hôi chảy đầy mặt, cô dùng hai tay quạt quạt lên má để làm mát. Thỉnh thoảng có người quay sang nhìn cô, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh diễm.

  Cô nhíu mày, quay người sang hướng khác. Trong khi đó, Lư Bảo Bảo vẫn dán mắt vào điện thoại, lướt xem đủ loại tin tức về giới minh tinh.

  – Lần này bộ phim 《Chiến Dịch Giải Cứu》 nghe nói được đầu tư tận hai trăm triệu tệ đó. – Lư Bảo Bảo dùng mu bàn tay lau mồ hôi trên trán và than thở:

  – Nóng quá đi mất, Sắt Sắt, cậu có muốn uống nước không?

  – Không có tiền. – Giang Sắt lắc đầu.

  Trong túi cô chỉ có đúng 24 tệ, là số tiền tìm thấy trong cuốn sổ tay nhét dưới gối.

  Tiền xe khứ hồi đến Thẩm Trang đã mất 10 tệ, nếu bây giờ mua thêm một chai nước nữa thì lúc quay về cô chỉ còn cách đi bộ về nhà họ Đỗ.

  Cô chợt nhớ lại trước đây mình từng tiêu tiền như nước, trong lòng có chút bực bội, liền đưa tay vỗ nhẹ lên đầu Lư Bảo Bảo:

  – 《Chiến Dịch Giải Cứu》 xoay quanh đề tài gì vậy?

  – Không biết. – Lư Bảo Bảo nhún vai, chớp chớp mắt:

  – Mấy đạo diễn lớn thường hay giữ bí mật như giấu kho báu vậy, chẳng hé lộ chút thông tin nào cho đến khi khai máy. Nhưng mà nếu bọn mình tới được phim trường và trà trộn vào làm quần chúng, biết đâu lại moi được chút thông tin.

  Trời nóng đến mức cô không chịu nổi, cuối cùng phải móc tiền ra mua hai chai nước, rồi đưa cho Giang Sắt một chai.

  Khi đến được Thẩm Trang thì đã hơn mười giờ, mặt trời đã lên cao và nắng chói chang.

  Có lẽ vì hôm nay là cuối tuần, cộng thêm nhiều người giống như Lư Bảo Bảo đã nghe phong phanh về việc 《Chiến Dịch Giải Cứu》 sẽ quay tại Thẩm Trang nên đã kéo đến xem, khiến nơi này đặc biệt đông đúc hơn bình thường.

  Thẩm Trang vốn là một bến cảng thủy bộ được xây dựng dọc theo sông Đại Hưng từ thời nhà Thanh. Đến thời Dân Quốc, nơi này được một thương nhân giàu có nổi tiếng – Thẩm Tòng Tri – mua lại. Do vị trí địa lý đặc biệt, về sau nơi đây nhiều lần lọt vào tầm ngắm của quân xâm lược.

  Trước sự đe dọa từ súng và đại bác, Thẩm Tòng Tri không hề khuất phục. Ông lo sợ rằng nếu nơi này bị chiếm đóng, quân xâm lược sẽ lợi dụng dòng sông Đại Hưng để vận chuyển vũ khí đến khắp nơi trong cả nước, và người chịu khổ sẽ là đồng bào của mình. Vì thế, ông đã nhiều lần đấu tranh với quân xâm lược, cuối cùng bị giết ngay tại bến cảng thủy bộ. Từ đó, Thẩm Trang bắt đầu trở nên nổi tiếng.

  Nơi này không chỉ lưu giữ khá nguyên vẹn những công trình kiến trúc cổ điển mà còn ghi dấu những chiến tích anh dũng của các bậc tiền bối cách mạng. Vì thế, ngoài lượng khách du lịch đến tham quan vui chơi hằng ngày, thỉnh thoảng cũng có các đoàn làm phim chọn đây làm bối cảnh ghi hình.

  Khi đặt chân đến Thẩm Trang, Giang Sắt mới chợt nhận ra rằng mình thật sự còn quá non nớt khi hoàn toàn tin tưởng vào những gì Lư Bảo Bảo nói.

  Ngay cả Lư Bảo Bảo cũng biết tin đoàn phim 《Chiến Dịch Giải Cứu》 sẽ đến Thẩm Trang quay, điều này cho thấy chuyện này không thể giấu nổi ai.

  Những người hâm mộ thần tượng như Lư Bảo Bảo không hề ít, nên địa điểm ghi hình của đoàn phim sớm đã bị dân tình dò ra. Tuy nhiên, khu vực quay phim đã bị bao vây kín mít từ trong ra ngoài với nhiều lớp bảo vệ, cực kỳ nghiêm ngặt.

  Thỉnh thoảng có người giơ điện thoại lên lén quay vào bên trong, nhưng các vệ sĩ mà đoàn phim thuê đã đứng canh gác rất cảnh giác, ánh mắt không rời đám đông một giây nào. Dù mấy cô cậu thanh thiếu niên có nũng nịu nài nỉ thế nào, họ cũng không cho ai vào.

  Giang Sắt kéo tay Lư Bảo Bảo đang định mặt dày bước lên cầu xin và trừng mắt lườm cô ấy:

  – Cậu bảo là đi làm diễn viên quần chúng mà...

  Hai người bị đám đông chen lấn xô đẩy không ngừng. Vì người quá đông, Lư Bảo Bảo sợ bị tách ra nên chỉ còn cách nắm chặt tay Giang Sắt:

  – Tớ cũng đâu ngờ lại đông như vậy...

  Trong Thẩm Trang, người hâm mộ theo đuổi thần tượng rất đông, nhưng số người chờ đợi để làm diễn viên quần chúng cũng không ít.

  Nhiều người ôm giấc mộng từ vai quần chúng mà một bước lên mây, được đạo diễn để mắt tới rồi thay đổi cuộc đời, nên cứ quanh quẩn trước cổng đoàn phim, tìm mọi cách để chen chân vào trong.

  Không còn trông mong gì vào Lư Bảo Bảo nữa, Giang Sắt khẽ thở dài, rồi chủ động bước tới hỏi một anh bảo vệ:

  – Chú ơi, cho cháu hỏi đoàn phim 《Chiến Dịch Giải Cứu》 có đang tuyển diễn viên quần chúng không ạ?

  Cô rất xinh, với khuôn mặt nhỏ nhắn như lòng bàn tay, vừa xuất hiện giữa đám đông đã ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn.

  Mặc dù là bảo vệ do đoàn phim thuê, đã từng thấy nhiều nữ minh tinh với nét đẹp tinh tế, nhưng khi nhìn thấy Giang Sắt, người đàn ông mặc đồng phục an ninh này vẫn không giấu nổi ánh mắt kinh ngạc.

  Những cô gái như Giang Sắt, xinh đẹp và mong muốn vào giới giải trí, anh ta đã gặp không ít lần. Nghe cô hỏi xong, anh nhìn cô vài lần liên tiếp, hồi lâu sau mới chỉ tay về một hướng: 

  – ...

  – Rẽ trái ra cổng, rồi đi thẳng về bên phải, đến chỗ có biển ghi “Trường Xuân Lâu” thì đứng đó đợi là được.

  Giang Sắt vội vàng cảm ơn, kéo Lư Bảo Bảo ra khỏi đám đông, đi theo hướng mà anh bảo vệ vừa chỉ. Quả nhiên, không xa phía trước, ba chữ lớn “Trường Xuân Lâu” nổi bật đập vào mắt.

  Thực ra, “Trường Xuân Lâu” chỉ là một cổng vòm có treo biển tên, và phía trước cũng có bảo vệ đứng canh, không cho người lạ tự tiện vào.

  Trước cổng đã có khá nhiều người ngồi chờ, rõ ràng đều là những diễn viên quần chúng đang hy vọng được đoàn phim lựa chọn. Họ đủ mọi lứa tuổi, từ những người khoảng năm sáu mươi đến những người chỉ mới mười bảy, mười tám.

  Cả nam và nữ đều có mặt, người đông đến choáng ngợp, ước chừng sơ qua cũng phải hơn trăm người. Có vẻ hôm nay có lẽ sẽ lại tốn công vô ích rồi.

  Giang Sắt cau mày. Phía sau tấm biển “Trường Xuân Lâu”, từ xa xuất hiện một người đàn ông trẻ mặc áo thun trắng đang chạy chậm về phía này. Những người vốn ngồi tản mát hai bên thấy có người từ trong đoàn phim đi ra, lập tức luống cuống đứng bật dậy, chen nhau nhào về phía cổng.

  – Đừng chen lấn, đứng cách xa ra một chút! Cần 50 diễn viên quần chúng nam, không giới hạn độ tuổi, ngoài ra cần thêm 20 nữ!

  Người đàn ông trẻ vừa bước ra đã lớn tiếng yêu cầu mọi người đứng lùi lại, sau đó mới công bố yêu cầu tuyển diễn viên của đoàn phim.

  Lư Bảo Bảo kéo Giang Sắt chen vào bên trong. Nghe có cơ hội được nhìn thấy ngôi sao ngoài đời thật, cô nàng phấn khích tột độ, không biết lấy sức từ đâu mà kéo Giang Sắt chen lấn giữa đám đông, cuối cùng cũng đẩy được cô vào bên trong hàng người.

  Người đàn ông trẻ từ đoàn phim bước ra vẫn đang ngẫu nhiên chỉ tay chọn người:

  – Cậu kia, cậu, rồi cậu nữa...

  Những người được gọi tên đều phấn khích tách ra đứng sang một bên, trong khi những người khác vẫn không ngừng chen chúc, cố gắng tiến lên phía trước. Lư Bảo Bảo giơ tay hét lớn:

  – Bọn em! Bọn em! Con gái đây!

  Cô nói lớn đến mức người đàn ông ấy quay đầu lại nhìn và ánh mắt lập tức dừng ở Giang Sắt.

  – Các cô, lại đây.

  Ánh mắt người đàn ông trẻ sáng lên. Mặc dù Giang Sắt bị Lư Bảo Bảo kéo vào giữa đám đông đến mức suýt nghẹt thở, cô vẫn nổi bật và đầy cuốn hút. Sau khi chọn xong nhóm diễn viên quần chúng, khi dẫn mọi người vào trong đoàn phim, anh ta không kìm được mà ngoái đầu nhìn Giang Sắt vài lần.

  Những người còn lại không được chọn thì thất vọng ngồi bệt xuống trở lại, trong khi đoàn người được tuyển nối đuôi nhau đi vào trong. Lư Bảo Bảo phấn khích đến mức giọng run lên:

  – Giang Sắt, tụi mình được chọn thật rồi, được chọn thật rồi! Hahaha!

  Cô lại hí hửng định lôi điện thoại ra:

  – Lát nữa tớ phải chụp hình chung với Lưu Nghiệp, Lục Băng Băng, Triệu Nhược Quân và cả Nguyễn Mật nữa! Phải xin chữ ký cho bằng được!

  Chưa kịp vào đến trường quay, đã có người vội vàng chạy tới thúc giục:

  – Nam theo tôi, bên này thay trang phục.

  Còn lại một nhóm nữ, người đàn ông trẻ dẫn đường ban nãy chỉ tay về một hướng khác:

  – Đi về hướng kia, đến chỗ có bảng ghi “Phòng Thay Đồ”, vào đó sẽ có chuyên viên trang điểm. – Nói xong, anh ta lại chỉ về phía Giang Sắt và gọi:

  – Cô kia, lại đây.

  Giang Sắt khựng lại một chút. Mấy người phụ nữ xung quanh nhìn cô với vẻ chẳng lấy gì làm lạ, ánh mắt mang chút giễu cợt rồi quay lưng bỏ đi.

  Lư Bảo Bảo ngây ngô hỏi:

  – Gọi cậu đấy à?

  Giang Sắt bước về phía người đàn ông kia. Có lẽ vì Lư Bảo Bảo vẫn còn đứng phía sau nhìn chằm chằm, nên anh ta không làm gì quá lố, chỉ móc từ túi quần bò ra một tấm danh thiếp và đưa cho cô:

  – Tôi tên Trương Phàm, phụ trách tuyển vai trong đoàn phim. Nếu cô có hứng thú đóng phim, hãy gọi cho tôi.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play