“…Ở phía đông dãy núi Pyrenees thuộc Tây Nam châu Âu, một đoàn xe siêu tốc đang lao vun vút dọc theo sông Garonne, buộc cảnh sát Pháp phải vào cuộc truy đuổi…”
Tiếng nói ngọt ngào của nữ MC vang lên từ chiếc tivi treo tường. Phía sau cô là một màn hình lớn đang chiếu bản tin nổi bật trong ngày.
Hàng loạt siêu xe gầm rú, phóng nhanh trong màn đêm. Trên không, trực thăng truy đuổi sát sao, trong khi dưới đất, xe cảnh sát nối đuôi theo rượt đuổi.
“…Cảnh sát nghi ngờ rằng nhóm đua xe này có thể đến từ một quốc gia phương Đông. Cho đến nay, danh tính của chủ nhân các xe vẫn chưa được xác minh…”
Ngay khi nữ MC dứt lời, màn hình phía sau cô lập tức phóng to. Âm thanh còi xe cảnh sát vốn bị nén lại giờ vang lên chói tai, cùng với tiếng cánh quạt trực thăng xoáy mạnh, hòa lẫn tiếng động cơ của siêu xe gầm rú lao đi, khiến cả căn phòng trở nên ồn ào và hỗn loạn.
Bức tường mỏng không thể ngăn được tiếng ồn từ chiếc tivi ngoài phòng vọng vào. Giang Sắt chống tay ngồi dậy. Trong căn phòng khách chật hẹp, chiếc tivi vẫn đang mở nhưng Đỗ Bưu – người vừa bật nó lên – lại không thấy đâu. Trên màn hình, từng đoàn siêu xe lao đi như tên bắn.
Khi ống kính chuyển cảnh, cô bất chợt thấy một chiếc siêu xe màu trắng đang dẫn đầu đoàn. Ngay lúc đó, động tác đưa tay định tắt tivi của cô chợt khựng lại.
Cùng lúc đó, cánh cửa bên trái phía sau lưng cô bị giật mạnh, “rầm” một tiếng và bật mở. Giọng Đỗ Hồng Hồng đầy giận dữ vang lên:
– Nửa đêm nửa hôm mà mở tivi ầm ĩ thế này, chị có biết là tôi sắp thi chuyển cấp rồi không?
Giang Sắt quay đầu lại, nhìn thấy cô gái mặc váy ngủ màu đỏ đang mất kiên nhẫn, rồi thấy Đỗ Hồng Hồng đóng sầm cửa lại với một tiếng “rầm” mạnh đến mức khiến khung cửa sổ bong sơn trong phòng khách cũng rung lên bần bật.
Cô tắt tivi rồi trở về phòng. Vào cuối tháng năm, thời tiết đã bắt đầu oi ả và nóng bức. Chiếc quạt máy đặt trước giường đơn đang chậm rãi quay, mang lại làn gió mát nhẹ nhẹ.
Cô trèo lên giường, mắt không rời khỏi chiếc bóng đèn trên trần đang phát ra thứ ánh sáng vàng vọt. Chiếc siêu xe trắng với thiết kế hầm hố dẫn đầu trong bản tin khi nãy, cô dễ dàng nhận ra, đó chính là xe của Bùi Dịch.
– Sắt Sắt.
Tiếng mẹ Giang vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của cô. Cánh cửa bị đẩy hé mở, và mẹ Giang - Chu Huệ - thò nửa người vào phòng, chỉ tay về phía chiếc đèn đặt trên giường cô:
– Đã hơn 9 giờ rồi đấy.
Cô gật đầu, chống tay ngồi dậy, rồi kéo sợi dây công tắc bên giường. Căn phòng lập tức chìm vào bóng tối.
Trong ánh đèn lờ mờ hắt ra từ phòng khách, gương mặt của Chu Huệ trong bóng tối hiện lên vẻ co ro và dè dặt:
– Con bé Hồng Hồng sắp thi chuyển cấp rồi, với lại dạo này tiền điện cũng đắt đỏ... Tháng này, chú Đỗ ở xưởng bị cắt lương, nên quạt chỉ nên bật một lúc thôi, khi mát rồi thì nhớ tắt đi…
Giang Sắt nhẹ nhàng cắt lời bà:
– Con biết rồi.
Chu Huệ không nói thêm gì, tiện tay khép cửa lại.
Căn phòng ngay lập tức chìm trong bóng tối. Không có cửa sổ, không khí trở nên ngột ngạt. Giang Sắt nằm trên giường, không kiềm được mà trở mình.
Đã rất lâu rồi cô không nghĩ về những chuyện trước kia, nhưng bản tin thời sự tối nay bất ngờ khiến lòng cô trở nên nặng nề và phiền muộn.
Chỉ mới nửa tháng trước, cô vẫn còn là thiên kim tiểu thư Phùng Nam của nhà họ Phùng. Thế nhưng, sau một giấc ngủ, khi tỉnh dậy, cô đã trở thành Giang Sắt.
Ông nội cô, Phùng Trung Lương, từng là quân nhân khi còn trẻ. Trong những năm Hoa Hạ loạn lạc, ông đã đưa cả gia đình di cư sang Hồng Kông, rồi đầu tư vào ngành khách sạn, từng bước xây dựng cơ nghiệp. Đến nay, nhà họ Phùng đã được xem là một gia tộc có tiếng tăm.
Khi về già, Phùng Trung Lương không chịu nổi cảnh xa quê, nên đã nhờ sự giúp đỡ của bạn bè cũ, đưa Phùng Nam cùng trở về Hoa Hạ sống lâu dài.
So với Phùng Nam, thân phận của Giang Sắt thực sự khác xa, như hai thế giới khác biệt.
Mẹ ruột cô, Chu Huệ, khi còn trẻ đã không chọn đúng người, dẫn đến kết hôn nhầm. Sau khi ly hôn với chồng cũ, bà một mình nuôi Giang Sắt, rồi tái hôn với Đỗ Xương Quần và sinh thêm một đôi trai gái.
Cha dượng của Giang Sắt, Đỗ Xương Quần, làm việc trong một xưởng máy suốt hơn 20 năm nhưng vẫn chỉ là một nhân viên tuyến dưới với mức lương ít ỏi, phải gánh vác cả một gia đình lớn.
Vì không mang họ Đỗ, nên vị trí của Giang Sắt trong gia đình này rất lạc lõng. Đỗ Xương Quần không mấy ưa cô, và hai đứa em cùng mẹ khác cha cũng không coi cô ra gì.
Năm nay, Giang Sắt 17 tuổi, đang trong học kỳ hai của lớp 12. Tuy nhiên, cô không mấy hứng thú với chuyện học hành, mà trong lòng chỉ khao khát dựa vào gương mặt xinh đẹp của mình để bước chân vào giới giải trí, mong một bước đổi đời.
Những điều này, Giang Sắt đã phải tự mình từng bước ghép lại trong suốt nửa tháng qua.
Cô không hiểu tại sao mình lại trở thành Giang Sắt vào thời điểm này, và không biết Phùng Nam hiện tại là ai, liệu có còn tồn tại trên đời hay không. Suy nghĩ mãi mà không tìm ra câu trả lời, cô khẽ thở dài, xoay người lần nữa khiến chiếc giường phát ra tiếng “kẽo kẹt” chói tai.
Từ phòng bên cạnh, Đỗ Hồng Hồng bực bội đập mạnh vào bức tường mỏng:
– Còn chưa xong à?
Gia đình họ Đỗ sống chen chúc trong một căn hộ chưa đầy 15 mét vuông, nằm trên khu đất vàng đắt đỏ giữa thủ đô Hoa Hạ. Tất cả sáu người, bao gồm cả mẹ già của Đỗ Xương Quần, đều sống cùng nhau tại đây. Đỗ Xương Quần đã dùng ván gỗ để chia căn phòng thành từng khoang nhỏ, và phòng của Giang Sắt nằm ở góc trong cùng.
Không gian nhỏ hẹp chỉ đủ chỗ cho một chiếc giường đơn và một cái ghế, không có cửa sổ. Ban ngày, khi đóng cửa lại, bên trong tối om như mực, đưa tay ra cũng không thấy nổi năm ngón.
Ngay phía trên đầu Giang Sắt là nơi mà vợ chồng Đỗ Xương Quần dựng sàn gác xép để ngủ, khiến trần phòng bị ép rất thấp, gần như đè thẳng lên đỉnh đầu cô.
Lần đầu tiên mở mắt sau khi trọng sinh, Giang Sắt hầu như không thể tin được rằng, ngay giữa thủ đô phồn hoa vẫn còn tồn tại những căn nhà cũ nát như thế này.
Bên ngoài, Đỗ Hồng Hồng vẫn đang làu bàu chửi rủa. Giang Sắt nhắm mắt lại, không buồn bận tâm.
Cô sở hữu một gương mặt vô cùng xinh đẹp, như thể là món quà đặc biệt mà tạo hóa ban tặng. Chính vì nhan sắc ấy mà Giang Sắt “trước kia” luôn ôm ấp khao khát bước chân vào giới giải trí, hy vọng một ngày nào đó có thể đổi đời.
Không gian nhỏ hẹp bên cạnh giường cô được dán kín bởi đủ loại poster của các minh tinh, từ những thần tượng quốc tế cho đến các ngôi sao trong nước. Dưới gối có một cuốn sổ tay, bên trong chi chít những dòng chữ viết tay, chứa đựng những tâm sự vụng về của một cô gái trẻ, khao khát nổi tiếng, khao khát được công nhận và được đứng dưới ánh đèn sân khấu.
Giang Sắt bị đánh thức bởi một tràng ho dữ dội.
Trên gác xép, Đỗ Xương Quần đang ho sặc sụa. Ông đã bị cảm lạnh mấy ngày nay, Chu Huệ nhẹ nhàng khuyên chồng nên xin nghỉ một hôm để tranh thủ qua trạm y tế cộng đồng bên cạnh để truyền nước. Tuy nhiên, Đỗ Xương Quần lập tức nổi cáu:
– Tiền đâu ra? Bà có biết nghỉ một ngày thì bị trừ bao nhiêu lương không? Cả nhà sáu miệng ăn đều phụ thuộc vào đồng lương còm cõi của tôi, mà bà nói nghỉ là nghỉ được chắc?
Giang Sắt chớp mắt, đầu óc dần tỉnh táo hẳn.
Đỗ Xương Quần vẫn tiếp tục làu bàu mắng mỏ, giọng điệu rõ ràng thể hiện sự bất mãn với đứa con gái riêng mà Chu Huệ mang theo khi tái hôn:
– 17 tuổi rồi mà chẳng làm được tích sự gì, chỉ biết tiêu tốn tiền. Tao 17 tuổi đã vô xưởng đi làm rồi, chứ có như nó, chỉ ăn không ngồi rồi, suốt ngày mơ mộng!
Chu Huệ im lặng, không lên tiếng.
Khi Giang Sắt rời khỏi giường, Đỗ Xương Quần đã sa sầm nét mặt, từ từ bước xuống từ gác xép. Khi thấy cô, ông ta chẳng buồn liếc nhìn, chỉ rửa mặt qua loa rồi quay người đi thẳng ra ngoài.
– Chú Đỗ của con dạo này áp lực lắm.
Chu Huệ khẽ nhếch môi, liếc nhìn con gái. Dưới ánh đèn, dù Giang Sắt mới chỉ 17 tuổi, nhưng vóc dáng cô đã cao ráo duyên dáng, không khác gì một người mẫu mới vào nghề.
Bà dùng chung chậu nước rửa mặt mà Đỗ Xương Quần vừa dùng, vắt chiếc khăn lau qua mặt rồi quay người đi về phía bếp:
– Thấy con học đến giờ mà chẳng còn tâm trí gì học hành nữa... Hai đứa em con thì còn nhỏ...
Chỉ nghe đến đó, Giang Sắt đã hiểu ngay hàm ý trong lời của bà.
Trong tiết học tiếng Anh, cô cầm bút vô thức vẽ nguệch ngoạc lên vở, đầu óc lơ đãng.
Những lời của Chu Huệ nói sáng nay cứ lởn vởn trong đầu Giang Sắt, với hàm ý rõ ràng là muốn cô nghỉ học sau lớp 12, ra ngoài kiếm tiền và tự lo cho bản thân.
Khi còn là Phùng Nam, cô chưa từng phải lo nghĩ đến chuyện tiền nong là gì.
Đang mải suy nghĩ, cô bỗng cảm thấy có điều gì đó khác lạ. Khi quay đầu sang, cô thấy Lư Bảo Bảo ở bàn bên cạnh đang cầm một chiếc bút máy, giơ tay định chọc vào tay cô.
Lư Bảo Bảo lớn hơn Giang Sắt một tuổi và trước đây là bạn thân chí cốt của “phiên bản cũ của Giang Sắt”. Cô nàng có gương mặt hơi tròn và ngoại hình dễ thương, đặc biệt đam mê các chuyện thị phi. Cô ấy đặc biệt thích thú với những tin tức trong giới giải trí, có thể nhớ vanh vách từ những tên tuổi lớn cho đến các ngôi sao hạng ba.
Giang Sắt trước đây thì lại ôm mộng bước vào showbiz, muốn trở thành một minh tinh đình đám, nên giữa hai người rất hợp gu, có rất nhiều chuyện để nói, có thể nói cả ngày không hết.
Lư Bảo Bảo bật nắp bút, cúi đầu viết vội một dòng lên vở bài tập:
– Cậu đang nghĩ gì thế? Tớ gọi nãy giờ mà không thấy cậu phản ứng gì cả.