– Tôi đã cho người xây dựng một khu nhà kính đón nắng bên ngoài phòng chị, từ đó có thể nhìn thấy gần như toàn cảnh của ngôi làng.
  Khi anh nói những lời này, đôi mắt anh sáng rực khi nhìn cô:
  – Gần đó, tôi cũng đã dựng một chuồng nhỏ để nuôi hai con ngựa. Nhưng vẫn chưa đặt tên cho chúng.
  – Chúng ta sẽ đi vào mùa thu nhé, khi ấy nho đang chín tới, chị còn có thể tự tay hái. Rồi mình cùng nhau ủ một chai rượu, để dành... – Lúc ấy anh nói một cách mơ hồ. – ...để sau này cùng nhau thưởng thức.
  Lúc đó, Bùi Dịch đang cố gắng thuyết phục cô sang Pháp, sử dụng mọi lời lẽ để vẽ nên một viễn cảnh đầy mơ mộng. Anh nói rằng ở đó có hai con ngựa và cả những gốc nho cổ thụ đã hơn trăm năm tuổi. Anh kể rằng vào mùa thu, những chùm nho trở nên trĩu quả, ánh nắng xuyên qua từng tán lá, tạo nên một lớp ánh sáng dịu dàng trên những quả nho. Qua lời kể của anh, cô gần như có thể hình dung ra cảnh tượng đó một cách rõ ràng.
  Nghĩ đến đây, tâm trạng của Giang Sắt bỗng trở nên trầm lắng.
  Cô bắt đầu lờ mờ nhận ra điều mà Cố Gia Nhĩ muốn nói.
  Khi Bùi Dịch nói những lời đó với cô, anh đã mang theo sự nhiệt thành và kỳ vọng lớn lao để thuyết phục cô sang Pháp. Và chính vì thế, khi anh nhắc đến ngôi làng nhỏ tĩnh lặng, như tách biệt khỏi thế giới bên ngoài dưới ánh nắng ấm áp, cô đã dễ dàng bị cuốn hút và gật đầu đồng ý.
  Tuy nhiên, cuối cùng cô vẫn không thể thực hiện chuyến đi đó, chuyến đi mà Bùi Dịch đã lên kế hoạch từ rất lâu.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play