Lúc này Vũ thị cũng không để ý tới Trấn Quốc Công hưu thê, bà ta khó có thể tin được gắt gao nhìn chằm chằm Ngũ hoàng tử, y, y có ý gì? Ngũ hoàng tử nói đánh cược gì? Y cùng phụ thân đánh cược cái gì? Vì sao nhất định phải cầm đan thư thiết khế tiến cung? Chẳng lẽ đánh cược này có liên quan đến đan thư thiết khế?
Sở dĩ Vũ thị dám làm như vậy mà không sợ giáng tội, chính là ỷ vào Vũ gia có đan thư thiết khế này, có vật này trong tay, coi như là Minh Hiền Đế cũng không dám thật sự làm gì bà ta.
Bà ta là thịt trong lòng phụ mẫu, nếu bà ta gặp chuyện không may, phụ mẫu không thể không lấy đan thư thiết khế cứu bà ta.
Trong tay phụ thân bà ta có đan thư thiết khế này, mẫu thân bà ta lại là họ hàng xa của Thái hậu, vô luận thế nào chỉ cần không phạm vào chuyện xung đột với Hoàng thượng hoặc là mưu nghịch, mạng của bà ta có thể giữ được.
Nhưng nếu...... Đan Thư Thiết Khế không còn nữa thì sao?
Cả người Vũ thị phát lạnh, bà ta tiến lên một bước, mặt trắng bệch nhìn Ngũ hoàng tử: "Ngài có ý gì? Nhất định là ngài nói bậy đúng không? Điện hạ, ngài đang nói nhảm đúng không?"
Tạ Ngạn Phỉ nhìn bộ dáng dữ tợn điên khùng không bình thường của Vũ thị, khóe miệng giương lên, mang theo khoái ý. Mỗi lần nghĩ đến bộ dạng thế tử trong sách khi thấy mộ bị phá hủy đã tức giận điên cuồng là y liền muốn đánh Vũ Thị, nếu không thể đánh công khai, vậy để cho Vũ thị cũng nếm thử cảm giác vô lực bị bức điên đi.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT