Bùi Hoằng rũ mắt ừ một tiếng: "Sau đó thì sao?”
Tạ Ngạn Phỉ không thấy rõ biểu tình của Thế tử, cũng may cũng không thấy là y có gánh nặng tâm lý lớn như vậy: "Vốn ta cũng không nghĩ nhiều, nhưng ai biết..."
Bùi Hoằng cảm thấy trái tim mình lại bị Vương gia ném lên rồi lại rơi xuống: "Nhưng Vương gia coi trọng biểu muội?”
Tạ Ngạn Phỉ vốn định làm cho mình tức giận, kết quả là: "Hả???”
Y thiếu chút nữa bị sặc nước miếng của mình, ôm ngực quay đầu vỗ vài cái: "Thế tử, làm sao ngươi có thể nghĩ như vậy? Làm sao có thể? Ta làm sao... làm sao có thể coi trọng Thi cô nương?
Trái tim vốn bị ném lên cao của Bùi Hoằng giờ phút này vững vàng trở về: "Hả?” “Nhưng lúc nãy Vương gia liên tiếp hỏi cữu cữu về biểu muội......" Chính Bùi Hoằng cũng không phát hiện thanh âm của mình không hiểu sao bởi vì Tạ Ngạn Phỉ nóng lòng phủ nhận sợ mình nghĩ nhiều mà nhẹ nhàng không ít, thậm chí mơ hồ mang theo ý cười.
Tạ Ngạn Phỉ bị Bùi thế tử dọa, cũng không chú ý tới, y thiên phòng vạn phòng đề phòng Thi tri phủ không nên hiểu lầm, không nghĩ tới lại để cho thế tử hiểu lầm, y buông Bùi Hoằng ra, ở tại chỗ đi hai vòng định tâm, sợ mình không cẩn thận đem chuyện không nên nói nói ra: "Thế tử thật sự là hiểu lầm ta rồi, ta làm sao có thể có ý với Thi cô nương? Ta sở dĩ tìm hiểu Thi cô nương, là đang diễn trò mà thôi, mục đích chính là muốn cho Thi tri phủ, đúng hơn là để ông ta cảm thấy ta đối với Thi cô nương có chút ý, nhưng lại lúc xa lúc gần không xác định mà thôi......
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT