Hắn ta thật sự không thể tưởng tượng được chủ tử của mình vì sao lại có ý nghĩ như vậy đối với Ngũ hoàng tử?
Chẳng lẽ là do mắt chủ tử mù quá lâu nên tâm lý vặn vẹo?
Ảnh Thanh run rẩy, yên lặng nhìn chủ tử, đối diện với ánh mắt Bùi Hoằng nhìn tới, luôn cảm thấy ánh mắt chủ tử nhìn hắn ta là lạ: "Chủ tử, bữa tối vẫn để mọi người chuẩn bị món ăn mà vương gia yêu thích như lúc trước ạ?" Chủ tử để ý Vương gia như vậy, vậy nhắc tới Vương gia cũng không sai chứ?
Bùi Hoằng rốt cục thu hồi tầm mắt từ trên người Ảnh Thanh, ừ một tiếng, nhưng trong đầu vẫn lóe lên lời Tạ Ngạn Phỉ nói lúc trước, Vương gia nói không được thì để Ảnh Thanh giúp y lau lưng.
Đây vốn là không có gì, nhưng vừa nghĩ tới Ảnh Thanh sẽ ở nơi đó, vậy chẳng phải là đã nhìn thấy hết cả người Vương gia rồi sao?
Bùi Hoằng đặc biệt nghĩ đến chính mình không nhìn thấy, mà Ảnh Thanh đi trước một bước nhìn thấy hết người Vương gia, hắn liền cảm thấy cả người không thoải mái, hắn biết là do tâm tư không thể cho ai biết của mình quấy phá, biết nên cự tuyệt, nhưng... cuối cùng vẫn không thuyết phục Vương gia đổi chủ ý.
Bùi Hoằng giơ tay chống trán: "Suối nước nóng sau rừng trúc, ngươi đi bảo người ta dùng vách đá ngăn cách trước khi trời tối.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT