Vào cuối tuần, khi không về nhà, Nam Diên thường ở trong phòng sách với Hàn Lạc Kình, cùng nhau luyện đề. Trừ khi đến giờ ăn thì Hàn Lạc Kình xuống lầu mua đồ, cả hai có thể ở lì trong phòng suốt hai ngày trời.
Khi Hàn Lạc Kình ra ngoài, dưới mắt đã thâm quầng, nhưng gương mặt lại rạng rỡ, thần thái sáng láng nhìn mà không thể không suy diễn xa xôi.
Chờ anh quay lại với hộp cơm tối trên tay, Giang Tùy Đông liền thì thầm với Lương Tả.
“Đù má, mới đó mà nhanh ghê! Có khi nào anh Hàn đã ăn sạch Tiểu Diệp Tử rồi không?”
“Đông Tử, từ bao giờ anh lại dùng từ văn minh thế, sao không nói thẳng ra là ‘lên giường’ rồi cho lẹ?”
“Cút con mịe mi đi! Tiểu Diệp Tử là người trong nhà, nói về người nhà thì phải tế nhị một chút chứ. À, với lại đừng quên vụ cá cược giữa chúng ta đấy nhé.”
Lòng Lương Tả có hơi lung lay, nhưng vì năm ngàn tiền cược, anh vẫn cố gắng giãy giụa: “Cũng có thể hai người họ ở trong phòng làm chuyện khác, đừng có mà suy nghĩ bậy bạ.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play