Ngơ ra một lát, Hàn Lạc Kình khẽ nhếch môi, tỏ vẻ không để tâm: “Không học. Anh trai lăn lộn ngoài xã hội bao năm rồi, giờ lại đi học sách cấp ba như bọn nhóc tụi em thì coi sao được? Người khác mà biết chắc cười rụng răng mất.”
Lúc nói câu này, anh làm ra vẻ chẳng mấy để ý, nhưng ngón tay gõ phím rõ ràng cũng chậm hẳn lại.
“Đã làm đại ca rồi mà còn sợ bị chê cười à?”
Nam Diên thật sự chưa từng thấy ai làm côn đồ mà ‘nghiêm túc’ như Hàn Lạc Kình.
“Hàn Lạc Kình, cả hẻm Đông này chẳng ai dám cười vào mặt anh đâu. Những người cười sau lưng anh thì cứ kệ họ. Nếu anh quan tâm đến ý kiến người ngoài như thế, sao còn làm côn đồ làm gì?”
“Diệp Tư Kỳ, em cũng biết nói đạo lý ghê nhỉ.”
Hàn Lạc Kình nhịn không được, đưa tay lên xoa đầu nàng một cái, làm mái tóc nàng rối tung lên: “Rốt cuộc ai mới là người lớn đây?  Một nhóc con vị thành niên như em mà cũng lên mặt với anh?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play