Chuyện này cũng không che giấu, La Nhất Bình ra ngoài khoe khoang một vòng, tất cả mọi người ở thôn Trường Hưng đều biết, ngay cả chó đi ngang qua La Nhất Bình cũng phải lẩm bẩm hai câu.
Nhà họ Giang, sau khi Lâm Tú Chi biết được cũng cười: "Đứa bé này đến hay lắm."
Có thể là không muốn nhìn mẹ mình chịu ức hiếp, cho nên mới có đứa nhỏ này, Triệu Giai Vân cũng có thể trải qua vài ngày tốt lành.
Ngày tốt lành đã tới, quả thật Triệu Giai Vân đã trải qua, chẳng qua còn chưa đợi cô ta hưởng thụ hết, nhìn phòng bếp trong nhà bốc khói liên tục hơn một canh giờ, cô ta vẫn chưa được ăn bữa cơm nóng hổi.
Triệu Giai Vân chống eo từ từ xuống giường, đến phòng bếp thì phát hiện La Nhất Bình đang luống cuống tay chân ở bên trong, cô ta nhíu mày: "Nấu cơm xong chưa?"
"Không, hình như cái nồi này không nấu được. khụ khụ khụ..." La Nhất Bình che mũi miệng, ra hiệu Triệu Giai Vân ra ngoài, đừng để hun đến đứa bé trong bụng khó chịu.
"Vậy trước kia anh từng nấu cơm chưa?" Triệu Giai Vân bán tín bán nghi, cô chỉ muốn ăn canh trứng gà, lại tuỳ tiện hấp thêm chút cao lương là tốt rồi, sao ăn bữa cơm còn khó vậy?
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT