Vì gia đình Tiểu Nha không muốn cho Hạ Duyệt Dương ở lại, sáng sớm hôm sau, Hạ Duyệt Dương thu dọn đồ đạc yên lặng cút ra khỏi nhà. Cô ta đã cắn ngược lại Triệu Giai Vân nên ngại không dám tìm đến Triệu Giai Vân nương tựa, cuối cùng lại tìm đến Sở Tang Ninh để nhờ giúp đỡ.
Cô ta mang đồ đạc đến nhà họ Giang, Lâm Tú Chi nghe thấy tiếng động thì mở cửa, ngoài cửa là Hạ Duyệt Dương cười rạng rỡ: “Dì ơi, chào dì.”
Sự nhiệt tình xảy ra đột ngột khiến Lâm Tú Chi sợ suýt chút nữa đóng sập cửa, bà nép mình sau cánh cửa, chỉ mở ra một khe hở nhỏ, cảnh giác nhìn Hạ Duyệt Dương: “Cô có chuyện gì?”
“Dì ơi, cháu có thể ở nhà dì được không?” Hạ Duyệt Dương lo sợ bị từ chối vì ăn không ngồi rồi nên lấy ra một cân lương thực mịn: “Dì cứ yên tâm, cháu sẽ đưa lương thực.”
Lâm Tú Chi nhìn Hạ Duyệt Dương từ đầu đến chân, đưa lương thực à? Dù có đưa tiền thì cũng không thể cho cô ta ở lại. Giờ cả làng đều biết Hạ Duyệt Dương “Lòng dạ độc ác”, ngay cả một đứa trẻ ngốc nghếch cũng bị cô ta bắt nạt.
“Nhà tôi không thiếu lương thực, cô đi tìm nhà khác mà ở.” Nói xong, Lâm Tú Chi không nể mặt mà đóng sầm cửa lại, nếu không phải Hạ Duyệt Dương nhanh chóng lùi lại một bước, cánh cửa đã đập thẳng vào mũi cô ta. 
Cả ngày trời vất vả, cuối cùng Hạ Duyệt Dương cũng tìm được một gia đình khác để ở, nhưng... điều kiện không còn tốt như trước, cô ta phải ở chung với ba cô bé trong một căn phòng nhỏ.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play