Triệu Giai Vân bực mình bỏ mặc, gương mặt lạnh như tiền, cười khẩy nhìn bà La đang đứng ngồi không yên, châm chọc: “Bà tự gây ra chuyện thì tự mà giải quyết.”
“Không phải bà đảm bảo sẽ sắp xếp công việc cho bọn họ sao, đi mà lo đi.”
Nếu là trước đây, bà La đã sớm nhảy dựng lên tát cho Triệu Giai Vân vài cái rồi nhưng hôm nay bà ta không có tâm trạng, trong lòng bà ta như có con mèo cào cấu, hối hận vì đã lỡ lời hứa quá nhiều.
“Con à, mẹ biết lỗi rồi, mẹ sẽ không làm như vậy nữa.”
Nhìn thấy ánh mắt hối hận của con trai, trong lòng bà La hoàn toàn suy sụp, uất ức đi theo La Nhất Bình ra ngoài.
La Nhất Bình biết mình không thể làm được, bà La cũng biết rằng lời khoác lác của mình đã hơi quá đà, hai người đứng trước cửa năn nỉ mãi, cuối cùng dân làng mới chịu không truy cứu nữa.
“Không làm được thì không làm được, trả đồ lại cho chúng tôi.” Trong đám đông, một bà lão chìa tay ra đòi đồ từ bà La.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play