Tần Thụ âm thầm liếc nhìn.
MPV của ekip chương trình bọn họ dùng để làm việc, xe của Yến Cửu còn lớn hơn cả xe của ekip chương trình sao? Nói giỡn chắc.
[Tính trôn tôi chứ gì?]
[Quỷ nghèo, khoe khoang gì chứ? Chẳng lẽ trong hầm xe nhà cậu ta còn chứa cả xe tăng sao?]
[Tôi lại muốn xem thử cậu ta có thể làm gì.]
[Trừ phi là G-Class, nếu không thì tôi không phục.]
Mọi người đi theo sau lưng Yến Cửu, đến khi dừng trước chiếc xe chiếm đến hơn hai chỗ đậu xe bình thường, Tần Thụ và cả khán giả xem phát sóng trực tiếp đều không hẹn mà cùng hít sâu một hơi.
[... Tuyệt vời, xe Unimog.]
[Tôi đã quá ngây thơ rồi.]
*
Những người yêu xe trong phòng phát sóng trực tiếp lập tức lên tiếng.
[Chỉ dựa vào chiếc xe Unimog này, tôi xin phép tuyên bố, Yến Cửu chính là bạn của tôi.]
(*) Một dòng xe bán tải của Mercedes Benz.
[Để tôi phổ cập kiến thức cơ bản cho mọi người biết về xe Unimog nhé, có thể tóm gọn thành một câu: Nơi Unimog không thể đi qua, xe tăng cũng không thể.]
[Có nói quá không thế?]
[Tôi vừa tìm hiểu xong nè, để tôi nói cho bà nghe… Đó là sự thật đấy.]
[Bà giàu có thể mua Rolls Royce, nhưng chưa chắc có thể mua được xe Unimog.]
Tài xế của ekip chương trình cảm thấy lúng túng: “Cậu Yến, bằng lái của tôi…”
Yến Cửu ra dấu OK với ông ấy: “Không sao đâu, tôi có bằng quốc tế.”
“Tiểu Lâm, cô lái xe của ekip chương trình về đi.” Tần Thụ nói với nữ trợ lý có bằng lái xe: “Chúng ta còn phải phỏng vấn anh Yến một chút.”
[Anh muốn ngồi xe người ta chứ gì, đừng tưởng tôi không biết.]
Yến Cửu nhấn mật mã, nắm tay Mạt Mạt lên xe, còn chưa kịp ngồi vào, cậu đã kinh ngạc chỉ vào một góc trên ghế: “Ý? Mạt Mạt, đây không phải máy nổ bỏng ngô con để quên trên xe sao.” - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Cái máy rất nhỏ, dễ mang theo, lúc nào cũng có thể làm bỏng ngô.
Yến Cửu muốn mượn chuyện làm bỏng ngô để đánh lạc hướng việc muốn phỏng vấn mình nên muốn giật dây Mạt Mạt: “Mạt Mạt có muốn thể hiện cho các anh các chị xem không?”
Mạt Mạt ngơ ngác ngẩng đầu nhìn cậu.
Nhìn dáng vẻ Mạt Mạt như muốn thử bỏng ngô, nhưng Mạt Mạt không biết làm, sao bây giờ… ( truyện đăng trên app TᎽT )
[Cậu muốn chơi mà ngại chứ gì?]
[Ồ quao, ký ức tuổi thơ của tôi lại ùa về, nhưng mà nó làm được bỏng ngô hả?]
Tần Thụ lên xe lâu như vậy mà vẫn chưa thoát khỏi bóng ma tâm lý rằng “Yến Cửu không phải là một tên nghèo”, lúc này nghe Yến Cửu để Mạt Mạt làm chuyện nguy hiểm như vậy, anh ta lập tức kinh ngạc.
“Anh Yến, để bé con chơi thứ này không phải rất nguy hiểm sao?”
[Ha ha ha xem ra đạo diễn vẫn chưa hiểu, anh Yến đang muốn chơi, chỉ là muốn kiếm cớ nên mới nói để Mạt Mạt chơi thôi.]
Yến Cửu vừa bỏ bỏng ngô vào trong máy, lúc này đang mở đèn bật bếp cồn, khi nghe Tần Thụ nói vậy, cậu lập tức xoay người nhìn vào ống kính, cười tươi nói: “Các bạn nhỏ đang xem đừng bắt chước nha.”
[Ôi má… Tôi cười chết mất thôi.]
[Tôi thấy trước con trai tôi, cho nên chồng tôi đang gọi tôi là bạn nhỏ.]
[Tôi nói này mấy người có chính kiến một chút được không? Chỉ vì vẻ ngoài của Yến Cửu tạm ổn nên mấy người thay đổi à?]
[Người anh em, cái gì mà “tạm ổn” chứ? Cậu thử đăng hình của mình lên cho mọi người xem nào.]
Tần Thụ cầm bảng phỏng vấn, muốn dựa vào yêu cầu của chương trình, hỏi Yến Cửu vài câu hỏi có liên quan đến cuộc sống và gia đình.
Nhưng anh ta phát hiện chỉ cần mình hơi nhích lại một chút, Yến Cửu bỗng nhiên vô cùng bận rộn.
“Anh Yến…”
“Đạo diễn Tần, anh lùi về sau trước đi, ở đây nguy hiểm lắm.” Yến Cửu đang nhìn chằm chằm nhiệt kế, ngón tay thon dài đang kéo miếng sắt, đảo xung quanh cái bếp nhỏ, để cho nó được nóng đều.
Lúc này cậu đã không hề quan tâm đến Tần Thụ.
Tần Thụ lúng túng nuốt nước bọt một cái, anh ta và nhân viên quay phim lùi về phía sau, sau đó ngồi trên ghế sô pha.
Thấy sắp đến lúc rồi, Yến Cửu lấy túi đã được chuẩn bị sẵn ra đè lên, cũng học theo bộ dạng mấy ông cụ đầu ngõ mà nhắc nhở người trong xe một tiếng: “Sắp kêu rồi!”
“Ầm——”
Cái bếp nhỏ bằng bàn tay kêu rất to, túi vải trước mắt cũng lập tức tràn ngập bỏng ngô, trong xe tràn ngập hương thơm của bắp.
Mạt Mạt che tai, ngửa đầu cười khen ngợi Yến Cửu: “Cửu Cửu thật giỏi! Cửu Cửu làm bỏng ngô thật ngon!”
[Ôi trời em bé đáng yêu của tôi ơi, mau đến đây để dì thơm một cái nào.]
[Đồ chơi này thật sự làm được bỏng ngô á?!]
[Tôi phải lập tức mua một cái! Để nhớ lại hương vị tuổi thơ một chút.]
Tay nhỏ của Mạt Mạt nắm chặt mười mấy viên bỏng ngô, ngồi trên ghế ăn vui vẻ.
“Đạo diễn Tần, ăn chút nhé?” Yến Cửu nhướng mày, đưa túi bỏng ngô nghi ngút khói đến chỗ Tần Thụ và Phí Nhân.
Không ai có thể cưỡng lại được sự cám dỗ của bỏng ngô.
“Cảm ơn anh Yến.” Tần Thụ cũng vui lòng lấy một nắm: “... Ặc, không ngờ món đồ chơi này thật sự có thể làm được, đúng là bất ngờ.”
Sau khi bỏ vào trong miệng, anh ta ngẩn người trong chốc lát, sau đó lại nhét một nắm lớn.
Dường như cảm thấy hành động của mình hơi bất lịch sự, Tần Thụ định nói gì đó thể hiện mình rất có văn hóa, nên bắt đầu hành vi lươn lẹo: “Haiz… Viên bỏng ngô này nhỏ thế kia, mà lại mang theo năng lượng to lớn…”
Yến Cửu nịnh nọt khen ngợi: “Đạo diễn Tần là người có văn hóa.”
Tần Thụ vẫy vẫy tay: “Vậy cậu xem.”
Yến Cửu: “...”
Trên xe có nhà bếp, Yến Cửu lấy túi thực phẩm dùng một lần ở trong tủ bếp ra, chia bỏng ngô ra thành mấy phần, sau đó nhét vào trong túi.
[Nhét vào trong túi, là muốn giữ lại để buổi tối mà ekip chương trình có không cho ăn cơm thì có thể lén ăn hả?]
[Nhìn cái áo khoác kia kìa, quan trọng nhất là cái túi rất lớn, tôi thích nó quá.]
[Mày kiếm + mắt hoa đào + áo khoác, ôi đẹp chết người.]
[Vcl, có phải cậu ấy thấy được chúng ta đang nói hay không? Càng khen cậu ấy lại càng hăng, lại còn đeo kính lên nữa chứ, áu tôi chít đây!]