Đi xuyên qua phòng, ngoài cửa sau có một mái hiên chạm khắc, đi dọc theo hiên chính là thiện phòng, nơi Thái phó đọc sách và thiền định.
Việc đón tiếp học trò của Thái phó không trang trọng như khi gặp quan viên trong triều, Ngọ Chân dẫn hắn tới cửa, gõ cửa nói: "Chủ nhân, Thế tử Lăng Vương muốn gặp người."
Sau khi bẩm báo xong, Ninh Thiếu Vân không khỏi có chút khẩn trương, học trò xếp chót đi gặp mặt lão sư không khác gì như tự chui đầu vào lưới cả.
Tim hắn đập mạnh thình thịch, nín thở lắng nghe nhưng không hiểu sao qua một lúc lâu vẫn không nghe thấy động tĩnh gì. Một lúc sau, cửa thiện phòng mở ra, ánh mắt Thái phó cũng không dừng lại trên mặt hắn mà quay người nói: "Sao nào, thế tử đã ngộ ra được “thông tuệ” rồi hay sao?"
Ninh Thiếu Vân không khỏi cảm thấy hổ thẹn, hắn chưa từng nghĩ lại về câu hỏi thông tuệ này nữa nhưng hắn lại có chút khôn vặt.
Trên môi hắn nở nụ cười nịnh nọt: "Học trò ngu xuẩn, không thể ngộ ra điều gì hơn thế. Hơn nữa, hôm nay lão sư không có lớp dạy sao còn đề cập đến chuyện trên lớp?"

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play