Nghi Loan nhìn bọn họ rời đi, chán ghét hừ một tiếng: “Cũng may bọn họ trốn nhanh, nếu không sẽ bị kéo ra ngoài giết chết, kêu oan cũng chẳng được!” Dứt lời nàng quay người lại hỏi thăm Nghi Phượng, cẩn thận nhìn sắc mặt của nàng ấy, vui mừng nói: “A tỷ tốt hơn nhiều rồi, xem ra công lao của Thanh Nhai rất lớn.”
Nghi Phượng hơi ngượng ngùng, đỏ mặt nói: “Ta muốn cảm ơn Thanh Nhai, có hắn khuyên giải nên tâm trạng của ta không còn bị nghẹn khuất nữa. Bây giờ nghĩ lại ta cảm thấy thật sự không đáng, một người như Chu Bật làm sao có thể xứng với ta.”
Nghi Loan và Nghi Hoàng nhìn nhau, Nghi Loan nói: “A tỷ, tỷ có thể suy nghĩ lại là điều tốt nhất, bây giờ Chu Bật vẫn đang bị giam giữ trong ngục lao, theo ý tỷ nên xử lý hắn như thế nào? Có giết được không?”
Nghi Phượng không còn nhân từ như trước nữa, nhớ lại những nỗi nhục nhã mà mình phải chịu trong phòng nhỏ, nàng phải giết hắn ngay mới hả giận, nhân tiện nói: “Chờ ta bẩm báo lên bệ hạ để xin ý chỉ hòa ly, chỉ cần công văn được lập, hắn nhất định phải chết.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play