Trạng thái của Sở Kinh Lan trong lần phát tác này, đã tốt hơn đôi chút. Biểu hiện cụ thể là: khi mở mắt ra thì không còn phun máu không chút kiểm soát nữa, y giờ đây đã có thể nhịn một tới hai giây, rồi mới cúi đầu mà nhổ ra.
Tiến bộ nhỏ cũng là tiến bộ, Tiêu Mặc nghĩ, không sao, bọn họ đều đã chuẩn bị tâm lý cho cuộc chiến trường kỳ này. Sở Kinh Lan nhổ hết máu, thuần thục cầm lấy linh dược bên cạnh mà Tiêu Mặc đã đặt xuống từ trước đó, còn Tiêu Mặc niệm thuật Thanh Tẩy rồi lập tức vận công, làm sạch cả Sở Kinh Lan lẫn mặt đất.
Quy trình này rất nhanh gọn.
Đến ngày thứ bảy, Sở Kinh Lan cuối cùng cũng không đau đến mức ngất đi, chỉ là đau đến kiệt sức, nằm bẹp bên giường đá, ngay cả sức để cầm thuốc lên uống cũng không có. Cho người đang tỉnh uống thuốc thì tiện hơn cho người đang ngất nhiều, Tiêu Mặc đưa thuốc gì đến, Sở Kinh Lan cũng mở miệng ăn cái đó. May mà họ thu hoạch được nhiều trong bí cảnh Huyễn Nguyệt, nếu không mỗi ngày tiêu hao thuốc men cũng là một gánh nặng lớn.
Bây giờ không cần lo lắng về vật chất nữa, chỉ cần chuyên tâm tu luyện.
Tiêu Mặc bắt mạch cho Sở Kinh Lan, phát hiện mảnh vỡ cũng không phải hoàn toàn không thay đổi, dù kích thước không lớn lên nhưng bị linh lực bức ép mà rèn luyện, hẳn là chắc chắn thêm một chút. Chủ yếu là quá nhỏ, quá nhỏ, chỉ có thể hàng ngày cảm nhận mới phát hiện mỗi chút biến hóa nhỏ nhặt của nó.
Vì trạng thái của Sở Kinh Lan đáng lo ngại, Tiêu Mặc không thể bỏ mặc y, cậu không thể tĩnh tâm mà tu luyện, bèn chuyển sự chú ý sang tình hình của Sở Kinh Lan, vừa bóp linh thạch trong tay, trực tiếp hấp thu linh lực bên trong, sau đó từ từ tiêu hóa. - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT