Sở Kinh Lan nghỉ ngơi thêm nửa ngày trong dược lư.
Liễu Sao có y thuật và thuốc thang đều rất tốt, một đêm sau y xuống đất không chút trở ngại, vết thương cũng không đau, không còn mảnh vỡ hành hạ, quả thực nhẹ nhõm không ít.
Núi Thanh Tuyền ngay trong phủ Quảng Đô, đi phi thuyền chỉ cần một ngày, đợi Sở Kinh Lan nghỉ ngơi xong, Tiêu Mặc và y mới cùng nhau xuất phát, cả hai đều không hề vội vã.
Linh mạch ở trung giới phần lớn là hạ phẩm và trung phẩm, ít có thượng phẩm, nhưng đừng nói đến trung phẩm, ngay cả hạ phẩm linh mạch, cũng là nơi linh khí rất nồng đậm, tu vi không đủ hoặc đệ tử thân phận thấp kém đều không có tư cách vào trong tu luyện.
Tiêu Mặc không chút nghi ngờ sau lần này Sở Kinh Lan nhất định có thể thành công khôi phục đan điền, trong phòng phi thuyền, cậu nhìn qua cửa sổ xuống cảnh sắc dưới đất, khói mây lơ lửng, suy nghĩ bay xa, lại nghĩ đến nhiều điều.
Đợi đến khi tu vi của Sở Kinh Lan khôi phục, bên cạnh y sẽ bắt đầu sóng gió nổi lên, không còn là một phế nhân không được chú ý nữa, mà Tiêu Mặc nếu muốn ở lại bên cạnh chứng kiến con đường của y, chắc chắn cũng sẽ bị nhiều người chú ý.
Bị người ta chú ý không có gì, nhưng nếu tên "Tiêu Mặc" quá nổi tiếng, với cậu mà nói không phải chuyện tốt, dù sao sau này khi muốn trọng sinh, Tiêu Mặc vẫn muốn dùng tên của mình để tiếp tục sống.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT